Ôn Từ giúp mẹ gửi mấy lần các bức tranh đến Hiên Hòa.
Quản lý phòng tranh là đàn ông cỡ 40 mấy tuổi, ông mặc tây trang, dáng vẻ không nghiêm túc, đôi mắt ông ta như mắt chuột cứ lảo đảo xung quanh người Ôn Từ.
Ông ta mấy lần khen Ôn Từ xinh đẹp, dáng người chuẩn, rất giống với mẹ cô.
Ôn Từ lễ phép gật đầu với người quản lý phòng tranh này, nói mấy câu lấy lệ, nhưng ông ta còn muốn mời cô đi ăn, rồi gọi mẹ cô đi cùng.
Trong lòng cô có hơi bài xích, từ chối một cách tinh tế.
Cô mua mấy miếng thịt bò khô trên núi sắp sửa bị mấy cái miệng nhanh nhẩu cùng phòng ăn sạch sẽ rồi.
Ôn Từ khó khăn lắm mới bảo toàn được hai túi để cuối tuần đem về nhà cho mẹ ăn.
Trời đang mưa nhẹ, Ôn Từ bước về nhà với một chiếc ô trên tay.
Bởi vì tâm trạng thoải mái nên cô bước đi còn nhảy nhót, xoay vòng vòng suýt nữa đụng phải người đi đường.
“Xin lỗi xin lỗi.”
Người đi đường có vẻ như cảm nhận được tâm trạng vui vẻ của người con gái này nên cũng cười hiền hòa với cô.
Ôn Từ cuối cùng cũng cảm nhận được thiện ý của thế giới này lại, cho đến khi cô nhìn thấy một chiếc Mercedes đen lớn đậu dưới tòa nhà quay mặt ra đường.
Mẹ cô Thư Mạn Thanh mặc một chiếc váy ngắn mùa đông, với đôi chân dài trắng nõn và cầm ô bước xuống xe.
Mà giám đốc phòng tranh cũng lập tức xuống xe, đỡ lấy eo bà và cùng bà lên lầu.
Cây dù trong tay Ôn Từ ngay lập tức rơi xuống đất, cả người cô đứng sững sờ tại chỗ cũ.
Tiếng xe, tiếng còi xe, tiếng người... đều cách xa cô.
Từ thiên đường ngay lập tức rơi xuống địa ngục.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


