Phó Tư Bạch đưa ra trước mặt Ôn Từ một cái túi đen, cô nhìn thấy trong đó toàn băng vệ sinh, có loại dùng hàng ngày còn có loại ban đêm.
Cô gái run rẩy định đưa tay ra, nhưng chiếc túi đã bị quăng xuống đất.
“Coi tôi là loại người gì.”
Khóe miệng người đàn ông nhếch lên một tia lạnh lùng tự giễu, “Trong lòng em…tôi bất trị như vậy à?”
Đêm càng tối đi Ôn Từ rất mệt, nhưng nằm trong lều trằn trọc trở mình mãi vẫn ngủ không được.
Không có thuốc giảm đau nên bụng cô rất khó chịu.
Ai mà ngờ được kì kinh nguyệt trễ rất lâu không đến rồi, mà khi đến thì phản ứng thì rất kịch liệt, đau gấp mấy lần.
Nhưng bây giờ cô mang băng ban đêm nên cũng cảm thấy rất an toàn, không cần lo lắng sẽ xảy ra việc ngại ngùng, vì thế nên sự đè nén trong lòng cũng biến mất, cơn đau sinh lý cũng có thể chịu đựng được.
Trong lòng có vẫn lo, có chút hối hận, có chút bất an.
Phó Tư Bạch vẫn chưa vào, không biết đang làm gì nữa.
Cô không cảm thấy mình lo lắng có gì sai nhưng vẫn là đã hiểu lầm anh rồi.
Trong lòng có một sự áy náy khó nói khiến Ôn Từ cũng không có chút buồn ngủ nào, cô nhất quyết mặc áo khoác vào đi ra khỏi lều.
Bên hồ đốt lửa trại, nhóm người trong câu lạc bộ Đóm lửa ngồi bên hồ hàn huyên với gió lạnh.
Phó Tư Bạch cũng ngòi ở đó, ngón tay đang cầm một điếu thuốc.
Phó Tư Bạch chỉ xem như không nghe thấy cô hỏi, nhìn chằm chằm vào ánh trăng cắt ngang mặt hồ, và không nói gì.
Ôn Từ biết anh vẫn còn đang tức giận, chỉ có thể nói với giọng nhẹ nhàng hơn: “Tôi muốn đi ngủ rồi, một lát nữa anh đi vào thì nhỏ tiếng một chút.”
Câu nói này khiến đám con trai hiện lên một nụ cười xấu xa, nhưng Ôn Từ lại không có phản ứng gì.
Phó Tư Bạch liếc nhìn bọn họ rất không khách khí nói: “Cười cái mẹ gì.”
Mọi người đều im bặt.
Anh dập đầu thuốc đi rồi nói với Ôn Từ: “Tối nay tôi không vào đó.”
“Vậy anh ngủ ở đâu.”
“Em quan tâm tôi làm gì.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)