Nếu bình thường, ba món mặn một bát canh ít nhất cũng phải 10 đồng thì "khung cửa nghèo" chỉ cần 5 đồng, hơn nữa còn có thịt.
Nhưng rất ít sinh viên đi lấy cơm ở "khung cửa nghèo", mọi người đều là sinh viên đại học, tuổi đời còn quá trẻ, chỉ cần hoàn cảnh gia đình không quá khó khăn thì ai cũng sẽ cảm thấy xếp hàng mua cơm ở "khung cửa nghèo" là một việc rất xấu hổ.
Vì thế "khung cửa nghèo" quanh năm suốt tháng đều rất yên tĩnh vắng vẻ.
Ôn Từ là khách quen của khung cửa này, không phải cô không để tâm đến ánh mắt của những người xung quanh, chỉ là so với sĩ diện của bản thân, cô chỉ hy vọng mình có thể gánh vác một phần khó khăn kinh tế, để mẹ cô có thể sống nhẹ nhõm hơn một chút.
Cô bán cơm ở "khung cửa nghèo" nhàn rỗi quanh năm nên cũng bị chiều thành thói quen lười biếng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



