Anh gảy dây đàn guitar, ngón tay thon dài với từng khớp xương rõ nét đặt dưới làn da trắng nõn khẽ chuyển động, hình xăm màu đen trên ngón áp út bên tay trái tựa như chiếc nhẫn đặt riêng tồn tại ở đó suốt cả cuộc đời.
Anh cầm chiếc guitar điện, vừa đánh đàn vừa ca hát, chất giọng trầm khàn như ma sa, cá tính huênh hoang đến cực hạn.
Phó Tư Bạch chú ý tới ánh mắt của Ôn Từ, thế là anh hơi hất cằm lên, nhìn cô ngâm nga hát.
Hát thì cứ hát đi, mắc cái gì mà anh lại dùng ánh mắt tha thiết sến sẩm đó để...!dụ dỗ cô chứ?
Ôn Từ quay mặt đi nơi khác, hai má hơi nóng lên, cũng chẳng thèm để ý tới anh nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
