Phó Tư Bạch hất cằm nhìn cô.
Cô gái cúi đầu ăn cơm, phần mái bằng phủ xuống trán, hàng lông mi vừa dày vừa dài, từng đường nét trên gương mặt toát lên cảm giác trong trắng thuần khiết, ngoan ngoãn hiền lành.
Mà dáng người của cô thì tất nhiên là không cần phải bàn tới, vai ngang thon gầy, cần cổ thiên nga, dù ngồi giữa canteen ồn ào huyên náo ăn bữa cơm của sinh viên nghèo thì cô vẫn có thể giữ được khí chất thục nữ tao nhã của mình.
Anh nói đùa: "Ăn cơm của tôi?"
Ôn Từ không thèm để ý tới anh, chỉ biết vùi đầu vào khay cơm.
"Ăn cơm của tôi, vậy em chính là người của tôi rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



