“Được thôi.”
Ôn Từ cầm lấy cái máy sấy để Phó Tư Bạch đứng lên, còn cô đang ngồi trên cái ghế cao đang sấy tóc màu trắng bạch kim giúp anh.
Cụ thể cô không dám hỏi, không thể biết được việc gì sắp xảy ra.
Dù sao, dù sao quan trong nhất là phải dùng biện pháp an toàn.
Đầu óc cô hoảng loạn rối tung lên, cô cố ép mình tập trung vào sách vờ đừng quan tâm cái này nữa.
Tất cả…thuận theo tự nhiên.
Không lâu sau đó Phó Tư Bạch bước ra khỏi phòng tắm với một làn nước nóng như sương.
Buổi tối Phó Tư Bạch đứng trước cửa căn hộ rất lâu vẫn không thể quyết tâm.
Anh đứng trước cửa như đang do dự không biết nên vào hay không.
Ôn Từ hít một hơi thật sâu để bình ổn lại cảm xúc, cô chủ động mở cửa: “Tư Bạch, cảm thấy tốt hơn chưa? Hôm nay anh nên ở nhà nghỉ ngơi chứ, vậy mà còn đến công ty.”
“Có một số việc phải giải quyết."
Ôn Từ kéo anh vào phòng, sờ lên trán anh xác định không có phát sốt nữa cô mới an tâm.
“Còn nghẹt mũi không?”
“Ừm.”
“Tối nay uống thuốc nữa đi, chắc sẽ khỏe lên thôi.”
- --Đọc full tại Toidoc.io---
Phó Tư Bạch nhìn thấy cô đang mặc một chiếc váy ngủ màu đen.
Có chút gợi cảm, nhưng nửa che nửa lộ ra, có chút phong tình như rất tinh tế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
