Khoảnh khắc Phó Tư Bạch nhấn nút chụp anh đã quay sang hôn lên mặt cô.
Cả người Ôn Từ cứng đờ, né đi trong vô thức.
Nhưng máy ảnh đã bắt được khoảnh khắc anh hôn lên má cô một cách rất nhanh.
“Aaaaa, như này không được.” Ôn Từ đỏ mặt, “Em phải gửi cho mẹ xem! Tấm này không được.”
Mùi hương của anh cũng khiến cô thấy quen thuộc, cho dù trong cơn mơ ngắn ngủi cũng rất an tâm.
Tay của cô vẫn nắm chặt lấy ngón tay anh trong vô thức, là ngón áp út có chữ W.
“Tấm này thôi, không chụp nữa.” Phó Tư Bạch cầm ván trượt đi về phía khách sạn, “Tùy em có gửi hay không.”
……
Chạng vạng tối, xe bảo mẫu lái vào bãi đậu xe lộ thiên của khách sạn suối nước nóng dưới Sơn Tuyết.
Ôn Từ nhìn bóng dáng cao ráo đang xa dần của anh, cô cau mày bất lực, chỉ có thể gửi tấm này cho Thư Mạn Thanh.
Thư Mạn Thanh: “hahahahaha.”
Ôn Từ: …..
Thư Mạn Thanh: “Này mà không kết hôn nữa thì không nói nỗi luôn, con rể của mẹ, chuẩn rồi!”
Ôn Từ: “Mẹ… mẹ đừng nghĩ nhiều!”
Phó Tư Bạch nhìn dáng vẻ ngượng ngùng như thế của cô, cũng rất đáng yêu nên anh không làm khó cô nữa. Anh lấy điện thoại của cô và bật camera trước, thỏa hiệp nói: “Thật sự là anh giết em à, thôi đến đây đi.”
Ôn Từ nhìn thấy anh không ép cô nữa nên vội vàng chải lại tóc để chụp hình với anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
