Nghiêm Tuần nhìn ra được cái vị thái tử gia này là đang không muốn thừa nhận hiện thức, anh cũng không chấp nhận nổi hiện thức bị phản bội, vì thế còn cố tìm lí do để giải thích thay cô.
“Nếu cô ta tiếp cận cậu là có mục đích rồi thì cậu hà tất gì phải làm nhiều chuyện cho ba cô ta như vậy.”
“Nhà cô ấy xảy ra chuyện có liên quan tới Phó gia, tôi chị làm chuyện đúng đắn.”
“Nhưng nó không liên quan tới cậu, cậu căn bản không hề biết gì cả.” Nghiêm Tuần nói, “Huống hồ gì giới kinh doanh giống một cuộc thảm sát tàn khốc, cá lớn nuốt cá bé. Dù cho trong nhà cô ta phá sản rồi, có trách thì cũng chỉ có thể trách mình không có thực lực, không được trách người khác. Cậu còn vô tội hơn cô ta dựa vào đâu mà hận cậu.”
Cái vị thái tử gia này muốn sốc óc người khác thì thất sự không chừa đường lui.
“Chỉ là tôi cảm thấy… cậu không nên mang tâm lí tội lỗi, cậu không hề làm sai bất cứ chuyện gì cả.”
Ôn Từ chăm sóc Phó Tư Bạch cả một đêm, nửa đêm đợi anh hơi tỉnh lại đút thuốc cho anh. Cô dùng khăn lạnh đắp lên trán để hạ nhiệt cho anh.
10 giờ sáng Phó Tư Bạch dần dần tỉnh lại, đầu không còn mơ màng nữa cũng hơi khỏe lên rồi.
- --Đọc full tại Toidoc.io---
Ôn Từ gác lên tay anh, cô nằm ngủ cạnh anh.
Ánh mặt trời xuyên qua khung cửa sổ chiếu vào khuôn mặt mềm mại của cô, làn da trắng mịn như ngọc bích không tì vết.
Trong ấn tượng mơ hồ của Phó Tư Bạch anh biết rằng cô đã chăm sóc anh suốt đêm qua và ngủ không ngon.
Đáy mắt anh có hơi đau lòng, đưa tay ra vuốt ve cằm của cô gái nhỏ như đang vuốt ve một con mèo vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
