Sau khi quyết định chủ ý, một người một chim chạy đến cửa hàng đồng giá hai tệ mua một tấm khăn trải bàn, một tấm bảng đen nhỏ, một hộp phấn.
Trang bị đã sắp xếp xong, chỉ đợi ngày mai thôi.
…
Sáng sớm tinh mơ, Trương Đào đã đến rồi, trạng thái hôm nay của hắn cũng rõ ràng khác hẳn, ăn mặc chỉnh tề, tóc tai cũng chải chuốt bóng lộn, nhìn thấy bóng dáng Khương Từ, rảo bước tiến lên đón.
“Đại sư, cô thật sự thần rồi, tôi dán đạo phù ấn kia lên, sáng nay bể cá nhìn không có gì thay đổi, nhưng cá bên trong đều biến mất hết rồi!”
Trương Đào vẻ mặt hưng phấn, nhớ lại cảnh tượng kỳ diệu sáng nay, tim đến giờ vẫn còn đập thình thịch.
Khương Từ điềm nhiên gật đầu, tất cả những chuyện này đều nằm trong dự liệu của cô mà thôi.
Đợi vào bên trong đồn công an, nhân viên đã sớm nhận được thông báo từ cấp trên, thái độ cũng vô cùng hòa nhã.
Biết Khương Từ đến cả mình sinh ra ở đâu cũng không biết, sắc mặt hai người hơi ngưng trọng một chút, làm theo quy trình xét nghiệm nhóm máu, lấy mẫu ADN và mống mắt.
Sau khi có kết quả, xác định không có dấu vết phạm tội mới thở phào nhẹ nhõm.
Vì có cấp trên đứng ra bảo lãnh, việc làm hộ khẩu cũng diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Lúc Khương Từ và Lăng Quang bước ra, trên tay đã cầm chứng minh thư tạm thời, còn sổ hộ khẩu thì phải đợi khoảng nửa tháng nữa.
“Đại sư, cô đi đâu, tôi có thể tiện đường chở cô đi.” Trương Đào đứng cạnh xe ngỏ lời mời.
Trương Đào thấy lúc đại sư mới đến hình như là đi bộ tới, nghĩ đến cô nói vừa mới xuống núi, tình hình dưới núi tìm hiểu còn chưa đủ nhiều, chắc là chưa biết có thể gọi xe.
Khương Từ lắc đầu, đưa cho ông hai món đồ.
Trương Đào vẻ mặt nghi hoặc nhận lấy, mở ra phát hiện là hai tờ bùa chú, hơi kinh ngạc hỏi: “Đại sư, thế này là có ý gì?”
Vẻ mặt Khương Từ bình thản, giọng từ tốn: “Đây là hai tấm Bình an phù. Ông đặt một tấm trong phòng bệnh của bố mẹ, không quá hai ngày họ sẽ khỏe lại. Tấm còn lại hãy đưa cho người đã giúp tôi làm hộ khẩu.”
Khương Từ nhìn từ trong ký ức thấy kẻ không hộ khẩu làm giấy tờ khá phiền phức, huống hồ cô là một người từ trên trời rơi xuống, trên thế giới này không có dấu vết tồn tại của cô, hai tấm Bình an phù này coi như là lời cảm ơn dành cho họ.
Trương Đào nghe nói có lợi cho bố mẹ mình, liền cũng không từ chối nữa, ông chân thành nói lời cảm ơn, sau đó nói gì cũng đòi chở cô một đoạn.
Khương Từ cũng không muốn giằng co trước cửa, liền để Trương Đào đưa cô đến khu phố ăn vặt hôm qua.
…
Hôm nay là cuối tuần, phố ăn vặt người cũng rất đông, nhìn quanh toàn là đầu người.
Khương Từ tìm một chỗ hơi hẻo lánh, trải khăn trải bàn xuống đất rồi ngồi bệt xuống luôn, lấy bảng đen nhỏ ra viết lên “Không chuẩn không lấy tiền”.
Một người một chim vẻ mặt nghiêm túc, chờ đợi mở hàng để có tiền ăn cơm.
“Đến rồi.”
Giọng thiếu nữ vừa dứt, liền có một đôi nam nữ ngồi xổm xuống.
“Chị gái nhỏ, chị xinh đẹp thế này sao lại ở đây xem bói vậy?” Giọng điệu của chàng trai hơi cợt nhả, nhưng không nghe ra ác ý gì.
Khương Từ ngẩng đầu nhìn cậu ta, ánh mắt chợt tối lại.
“Bói không? Một ngàn một lần.”
Khương Từ không nói nhiều lời khác, thẳng thắn nói luôn.
Chàng trai đang nói chuyện hơi sững sờ, cô gái bên cạnh đã bùng nổ, đứng phắt dậy, kéo cánh tay chàng trai định đi: “Cô ăn cướp à! Người khác 50 cô lấy một ngàn! Anh, chúng ta đi!”
Bây giờ hạng người nào cũng chạy ra làm thần côn, tuổi còn nhỏ thế này, có thể có bản lĩnh thật sự gì chứ, uổng công cô còn thấy cô gái này rất xinh đẹp, muốn đến ủng hộ việc làm ăn, cho dù không chuẩn cô cũng nhận, sao lại còn giở trò lừa gạt người ta thế này.
Khương Từ nghe vậy cũng không tức giận, cười híp mắt chỉ vào bảng đen nhấn mạnh: “Không chuẩn không lấy tiền.”
Nghe vậy, chàng trai lại hơi do dự. Gần đây cậu ta quả thật gặp một vài chuyện, mà một nghìn cũng không phải số tiền quá lớn đối với cậu ta.
“Cậu tên Thôi Cảnh Dương đúng không, người bên cạnh là em gái ruột của cậu Thôi Tư Kỳ. Hai người chiều nay ba giờ mới ra khỏi nhà.” Khương Từ nhìn ra sự do dự của cậu ta, vì tiền cơm hôm nay, đành phải tung một liều thuốc mạnh.
Hai người nghe thấy câu này, kinh nghi nhìn nhau, Thôi Tư Kỳ xoa da gà nổi trên người, nhỏ giọng hỏi: “Không phải cô đã điều tra chúng tôi đấy chứ, chắc là vậy rồi?”
Nói đến cuối, giọng cô ngày càng không chắc chắn, họ rất chắc chắn hoàn toàn không quen biết người trước mắt này.
Khương Từ mỉm cười, đưa tay ra hiệu cho họ ngồi xuống.
“Bây giờ thế nào, muốn bói một quẻ không?”
Hai anh em nhìn nhau, đồng thanh đáp: “Muốn!”
Thấy sắp có tiền vào túi, nụ cười của Khương Từ càng thêm hòa nhã. Cô từ tốn hỏi chàng trai: “Gần đây cậu thường mơ thấy bà nội đánh mình, đúng không?”
Mặt Thôi Cảnh Dương đỏ bừng lên, giọng điệu cũng kích động hẳn: “Đúng đúng đúng, bà nội tôi qua đời cuối tháng 12 năm ngoái, nhưng dạo này tôi cứ hay mơ thấy bà, lần đầu tiên mơ thấy, tôi tưởng bà thiếu tiền, hôm sau liền đốt cho bà.”
“Tôi tưởng thế là xong chuyện rồi, không ngờ qua hai ngày sau bà nội lại đến, tôi tưởng là tiền không đủ, sáng tỉnh dậy lại đi mua tiền giấy đốt qua.”
“Không ngờ sau đó cứ không dứt, qua hai ngày lại đến một lần, nhưng kỳ lạ là tôi chỉ mơ thấy bà đánh tôi, nhưng lại không nghe thấy bà nói chuyện, đại sư, cô nói xem rốt cuộc bà nội tôi muốn gì.”
Thôi Cảnh Dương vẻ mặt sống không bằng chết, ban ngày mệt mỏi sống chết đi học, tối nằm mơ còn phải nhận “sự giáo dục yêu thương”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



