Khóe môi Khương Từ nhếch lên thành một nụ cười lạnh, vẻ mặt hơi quỷ dị: “Tên thật của ông là Hoàng Thiên Lâm, năm nay ba mươi chín tuổi. Trước đây ông từng ngồi tù vì phạm tội. Sau khi ra tù, không tìm được việc làm nên ông giả danh đại sư bói toán. Vì sợ bị vạch trần, cứ cách một tuần ông lại đổi địa điểm.”
“Tôi nói đúng không, Hoàng đại sư?”
Hoàng đại sư kinh hãi, ngón tay chỉ vào Khương Từ run lên. Hắn ta biết rõ mình chưa từng gặp cô gái này.
Thấy hắn ta như gặp ma, những người xung quanh lập tức hiểu rằng cô gái xinh đẹp trước mắt đã nói đúng. Ánh mắt họ nhìn Khương Từ cũng trở nên dò xét, thậm chí có người còn giơ điện thoại lên quay video.
Trương Đào sực tỉnh, quỳ sụp xuống trước mặt cô, hốc mắt đỏ lên: “Đại sư, xin cô cứu tôi, cứu cả bố mẹ tôi nữa!”
Khương Từ thở dài, đưa tay đỡ hắn dậy rồi nghiêm túc nói: “Thật ra hắn ta nói cũng không hoàn toàn sai. Nhưng thứ có vấn đề không phải bể cá, mà là con cá do bạn thân ông tặng.”
Sắc mặt Trương Đào trắng bệch, trong lòng nghĩ đến điều gì đó, giọng nói hơi run rẩy: “Ý cô là, bạn thân tôi mượn việc tặng cá để hại tôi?”
Khương Từ gật đầu, nói tiếp: “Hai người lớn lên cùng nhau. Nhưng bây giờ ông đã trở thành ông chủ, còn trở thành ‘con nhà người ta’ trong lời bố mẹ hắn ta, trong khi hắn ta vẫn chỉ là một nhân viên quèn. Vì mất cân bằng và đố kỵ với ông, hắn ta mới tìm người mua con cá nhiễm sát khí này.”
“Con cá này sẽ từ từ hấp thụ tinh khí của con người, bố mẹ anh lớn tuổi rồi, nên rất nhanh đã đổ bệnh, ông còn trẻ khỏe mạnh, tuy không sinh bệnh, nhưng mỗi ngày cũng tinh thần thẫn thờ, trong công việc cũng gây ra không ít rắc rối.”
Trương Đào cảm thấy hai chân bủn rủn. Hắn và người bạn kia cùng lớn lên trong một làng, nói là cởi truồng tắm mưa cùng nhau cũng không quá. Quan hệ giữa hai người luôn rất tốt. Sau khi làm ăn phát đạt, hắn còn tìm cho bạn mình một công việc tốt. Không ngờ người kia lại…
“Đại sư, có cách nào trừ khử Sát khí này không?”
Khương Từ gật đầu, cầm lấy một tờ giấy vàng trên bàn, ngón tay vẽ vài đường trên đó, chỉ chớp mắt, trên giấy liền xuất hiện một đạo phù ấn.
Cô gấp lá bùa vàng lại rồi đưa cho hắn, thản nhiên nói: “Mang về dán lên bể cá. Ngày mai ông sẽ thấy kết quả.”
Trương Đào cũng nhìn thấy cảnh tượng kỳ diệu này, càng thêm tin chắc mình đã gặp được quý nhân, hai tay thành kính nhận lấy.
Những người vây xem cũng xì xào bàn tán, có người hơi rục rịch nhưng bây giờ mánh khóe lừa đảo thực sự quá nhiều, ngộ nhỡ đây chính là một vở kịch do mấy người họ diễn thì sao.
“Đại sư, bao nhiêu tiền, tôi chuyển khoản cho cô nhé.” Trương Đào lấy điện thoại ra mở ứng dụng thanh toán.
Khương Từ nhíu mày, cô bây giờ đến điện thoại còn không có, suy nghĩ một chút rồi đáp: “Tôi chỉ nhận tiền mặt.”
Trương Đào sửng sốt rồi nhanh chóng hiểu ra. Hắn gật đầu, sau đó hơi khó xử nói: “Hôm nay tôi không mang tiền mặt. Hay phiền cô theo tôi về một chuyến?”
Bây giờ ra ngoài đã rất ít người mang tiền mặt rồi, nhưng nghĩ đến đại sư khác với người thường, cũng không hỏi nhiều.
…
Khương Từ ngồi trên xe, bầu không khí nhất thời trở nên im lặng.
“Đại sư, nếu cô xem bói, vẫn nên có một mã nhận tiền, bây giờ người mang tiền mặt quá ít, nói không chừng lại để lỡ mất bao nhiêu khách hàng.”
Trương Đào lên tiếng phá vỡ sự trầm mặc trước, cắn răng khuyên nhủ.
Khương Từ gật đầu, giả vờ như hơi mờ mịt: “Tôi cũng không biết mình là ai, từ lúc có ký ức đã tu hành trong núi sâu, lần này cũng là tính được một số chuyện, lúc này mới xuống núi.”
Hắn hơi kinh ngạc. Vậy chẳng phải cô là người không có hộ khẩu sao? Nhưng nghĩ đến cách ăn mặc và lời nói của vị đại sư này, hắn lại cảm thấy hợp lý. Cao nhân đắc đạo trong tiểu thuyết chẳng phải đều ẩn cư nơi rừng sâu núi thẳm hay sao?
Trương Đào trầm ngâm một lát rồi nghiêm túc nói: “Tôi có một đối tác làm ăn quen biết người trong cục. Thời đại bây giờ khác rồi, không có giấy tờ tùy thân thì rất nhiều việc không thể làm được.”
Ánh mắt Khương Từ thoáng vẻ đắc ý, cô cười nhạt: “Vậy sao? Tôi không ngờ thủ tục sống dưới núi bây giờ lại rườm rà đến thế. Vậy thì làm phiền ông rồi.”
“Từ Từ, thức ăn của con người này ăn cũng ngon phết đấy chứ. Đợi chúng ta hoàn thành nhiệm vụ trở về, nhất định phải đóng gói vài đầu bếp mang về. Nhưng họ đến chỗ chúng ta sẽ không bị thủy thổ bất phục chứ.”
Một người một chim cầm hai ngàn tệ, ăn từ đầu phố đến cuối phố, hoàn toàn không dừng lại được.
May mà họ không phải người bình thường. Với bản thể của cả hai, chút thức ăn này chẳng khác nào muối bỏ bể. Nay cơ thể đã bị thu nhỏ một nửa, chỗ đồ ăn ấy mới vừa đủ lấp bụng.
Hai người ăn uống no say lại trở về ổ cũ, Khương Từ nhìn số tiền chỉ còn lại mấy chục tệ mà thở dài.
“Từ Từ, ngày mai chúng ta cũng đi bày sạp xem bói đi, chỉ cần ngươi ra tay, thì không ai là không phục. Hôm nay cái tên Hoàng đại tiên kia, chỉ chút mánh khóe nhỏ của ông ta mà cũng lừa được bao nhiêu người.”
Lăng Quang rúc trên đầu thiếu nữ, hai móng vuốt không rảnh rỗi gãi gãi lông.
Khương Từ tựa dưới gốc cây, suy nghĩ một chút, cảm thấy cách này thật sự khả thi.
Nếu không ngày mai giấy tờ làm xong, vẫn cứ là không có tiền ăn cơm, không có tiền thuê nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



