Cô gái kinh ngạc, chỉ cảm thấy mình gặp được đại sư thật rồi.
“Cô từng yêu sớm, nhưng cuối cùng không có kết quả.”
“Đúng đúng đúng, cái này ngài cũng biết, vậy ngài nói xem khi nào tôi mới gặp được chồng tương lai của mình.”
Hoàng đại sư bảo cô gái chìa tay ra rồi cẩn thận quan sát. Hắn ta híp mắt, cười ha hả: “Chỉ tay của cô cho thấy duyên khác giới rất tốt, vận đào hoa cũng không ít. Nhưng hiện tại chưa cần vội. Chỉ cần nắm bắt đúng cơ hội, nhân duyên tự khắc viên mãn.”
Những lời này khiến cô gái liên tục gật đầu, có thể thấy cô ấy rất hài lòng, dùng điện thoại quét mã trả tiền xong liền vui vẻ rời đi cùng bạn.
Những người bên cạnh nhìn thấy cảnh tượng này, đều hơi rục rịch.
“Ây, Từ Từ, ông ta bói đúng không?”
Lăng Quang rúc trên đầu, hơi tò mò hỏi.
Khương Từ gật đầu, lại lắc đầu, nhẹ giọng đáp: “Chỉ có thể nói là nửa nọ nửa kia thôi, cậu không nhận ra những gì ông ta nói đều là đáp án nước đôi sao?”
Lăng Quang hơi khó hiểu, thò móng vuốt gãi gãi lông.
Khương Từ cũng không mất kiên nhẫn, vẫn từ tốn giải thích: “Ông ta nói cô gái mười tám tuổi có một bước ngoặt, vậy cái này bao hàm khá rộng, như thi đại học, trưởng thành vân vân, trong lòng cô gái đã sớm tự khớp đáp án rồi.”
“Lại nói về nhân duyên, ông ta nói cô ấy từng yêu sớm, nhưng cậu xem, cô gái này trông rất xinh đẹp, cách ăn mặc cũng rất bắt mắt, người như vậy sao có thể thiếu người theo đuổi, chỉ cần ông ta đoán mò trúng, cô ấy sẽ tin thôi.”
“Vận đào hoa gì đó phía sau cũng cùng một đạo lý, những cô gái xinh đẹp xác suất lớn là không thiếu duyên khác giới, chính duyên cuối cùng cũng là nước đôi, nhưng cô gái nghe vui tai rồi thì còn tính toán gì nữa.”
Khương Từ cũng không bất ngờ, cái nhìn đầu tiên cô đã biết tên này là kẻ lừa đảo, ngay cả râu dưới cằm cũng là giả.
Lúc này, một người đàn ông trung niên không kìm được nữa, vội ngồi xuống. Hắn mặc áo sơ mi trắng cộc tay, cà vạt trước ngực xộc xệch, cả người trông vô cùng tiều tụy. Giọng hắn đầy khẩn cầu: “Đại sư, nhà tôi gần đây liên tục xảy ra chuyện. Xin ngài bói giúp tôi xem rốt cuộc có vấn đề gì.”
Mắt Hoàng đại sư sáng lên. Trực giác mách bảo hắn ta rằng người trước mặt là một con cá lớn. Hắn ta hắng giọng, giả vờ quan sát kỹ tướng mạo đối phương rồi hỏi: “Sức khỏe của bố mẹ anh không được tốt lắm, đúng không?”
Trương Đào gật đầu, sốt ruột nắm lấy tay Hoàng đại sư: “Đúng, đúng! Bố mẹ tôi lớn tuổi rồi, bình thường có chút ốm đau cũng không lạ. Nhưng gần đây cả hai đột nhiên cùng đổ bệnh, trong khi tuần trước đi khám sức khỏe vẫn chưa phát hiện vấn đề gì nghiêm trọng.”
Hoàng đại sư làm ra vẻ mọi chuyện đúng như dự đoán, cao giọng nói: “Nước tuy quan trọng nhưng quá nhiều hoặc quá sâu đều không tốt. Nước thuộc âm, bố mẹ anh lại lớn tuổi, tâm hỏa không đủ vượng nên không áp chế được dòng nước này.”
Trương Đào nhớ lại, quả nhiên mọi chuyện bắt đầu xảy ra không lâu sau khi hắn mua bể cá. Ánh mắt hắn nhìn Hoàng đại sư lập tức tràn đầy kính phục.
“Cầu xin đại sư cho một cách giải quyết, chỉ cần có thể giải quyết, tiền bạc không thành vấn đề!”
Hoàng đại sư chỉ chờ câu này. Hắn ta gần như không giấu nổi nụ cười nơi khóe môi, đành nắm tay đặt trước miệng để che đi.
“Ừm, anh và tôi đã có duyên, vậy tôi sẽ giúp anh một tay.”
“Bể cá thuộc nước, vậy chúng ta sẽ thỉnh Xích Linh Đế Quân đến giúp anh, chỉ cần đúng mười hai giờ trưa mai, anh đốt giấy về hướng Nam, mọi chuyện sẽ tốt đẹp lên thôi.”
Trương Đào nghe mà mắt ngày càng sáng, vội nói lời cảm ơn.
Hoàng đại sư vuốt râu, điềm nhiên nói: “Chỉ là cái giá này…”
“Đợi đã!”
Lời của Hoàng đại sư bị cắt ngang, sắc mặt hơi khó coi, lời nói ra cũng khá xấc xược: “Vừa rồi là tiểu hữu nào lên tiếng vậy, người nhà cô không dạy cô không được tùy tiện ngắt lời người khác sao?”
Quần chúng vây xem cũng đưa mắt nhìn nhau, chủ yếu là để hóng hớt.
“Hắn ta bói sai rồi. Nếu anh thật sự làm theo lời hắn ta, không những chẳng có tác dụng mà người tiếp theo đổ bệnh sẽ là anh.”
Khương Từ chậm rãi bước ra, một thân áo trắng, sạch sẽ đến mức hơi chói mắt, nhưng lại càng tôn lên dung mạo kinh nhân của cô.
Mọi người bị thiếu nữ trước mắt làm cho kinh diễm, hiện trường bỗng chốc càng thêm náo nhiệt.
Trương Đào cũng giật mình, nhưng nghe thấy lời thiếu nữ thì trong lòng chợt thắt lại.
Hắn đang định lên tiếng thì Hoàng đại sư đã cất giọng điệu mỉa mai : “Cô bé, cô mới bao nhiêu tuổi? Huyền học là thứ cô có thể nhìn thấu sao?”
Cô bé này ăn mặc kỳ kỳ quái quái, chắc cũng là hot girl mạng nào đó ra đây câu view thôi.
Khương Từ không thèm để ý đến hắn ta, chỉ nhìn thẳng Trương Đào rồi từ tốn nói: “Ông tên Trương Đào, sinh ra ở nông thôn. Nhà vốn có bốn người, nhưng anh trai ông đã chết đuối năm chín tuổi. Điều kiện gia đình không tốt, song ông rất có chí. Sau khi tốt nghiệp đại học, ông tự mình khởi nghiệp, gây dựng được sự nghiệp rồi mua nhà đón bố mẹ lên sống cùng.”
Những người xung quanh nghe mà sửng sốt, bói toán có thể bói chính xác đến mức này sao?
“Đúng đúng đúng, cô nói đúng hết rồi.”
Trương Đào vẻ mặt kinh ngạc, vội đứng dậy khỏi ghế kích động bước đến dừng lại trước mặt Khương Từ.
“Xùy, hai người không phải đang diễn kịch ở chỗ tôi đấy chứ?”
Hoàng đại sư cười khẩy. Theo hắn ta, trên đời này làm gì có bói toán hay thiên cơ. Tất cả chỉ là trò lừa người, chỉ cần nói vài câu êm tai, tự nhiên sẽ có kẻ tình nguyện dâng tiền.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



