Cô em gái bên cạnh nghe mà sững sờ không thôi, cô chưa từng nghe anh trai kể những chuyện này.
Chàng trai nhìn ra em gái đang nghĩ gì, yếu ớt nói: “Nói với em cũng vô dụng thôi, em cũng đâu giải quyết được.”
Nghe vậy, mắt Khương Từ đầy ý cười. Đây đúng là một người bà ‘tinh nghịch’.
Cô vươn tay ra, hai ngón tay khép lại, điểm hờ vài cái giữa không trung, trên mặt lộ vẻ chợt hiểu ra: “Tiết Thanh Minh cậu có phải đã đốt cho bà nội mấy người giấy không?”
Chàng trai gật đầu, hơi khó hiểu: “Đúng vậy, tôi sợ bà nội ở dưới đó sống không tốt, nên đốt mấy người hầu xuống.”
“Vậy thì đúng rồi, cậu chỉ nghĩ đến việc đốt người hầu cho bà nội, không nghĩ đến việc đốt tiền, tiền tiết kiệm của bà nội cậu đều lấy ra trả lương cho mấy người hầu này hết rồi.”
Hai anh em trừng lớn mắt, lời thiếu nữ nói khiến hai người nghe như đang nghe kể chuyện vậy.
Thôi Cảnh Dương hơi tủi thân: “Vậy sao bà không nói cho rõ ràng, chỉ biết đánh tôi!”
Khương Từ nhún vai: “Đừng hoảng, để tôi gọi video cho bà cậu.”
Nghe thấy lời này, hai người đã ngây ngốc rồi, người còn có thể nhìn thấy ma sao?
“Cho tôi mượn điện thoại một lát.”
Thôi Cảnh Dương như cái máy móc lấy điện thoại ra đưa qua, chỉ thấy ngón tay thiếu nữ vẽ gì đó trên điện thoại, màn hình đột nhiên sáng lên, bên trong truyền đến một điệu nhạc.
Khương Từ đưa tay trả điện thoại lại, ra hiệu họ có thể nghe rồi.
Thôi Cảnh Dương nhận điện thoại, ngơ ngác giơ lên. Tiếng nhạc chợt tắt, trên màn hình xuất hiện một gương mặt vô cùng quen thuộc với cậu ta.
Cô em gái đứng bên cạnh cũng nhìn thấy. Cô đưa tay che miệng, nước mắt không sao kìm lại được.
“Bà, bà nội.”
Thôi Cảnh Dương run rẩy gọi thành tiếng, nước mắt cũng theo đó mà rơi xuống.
Người trong màn hình cũng hơi không thể tin nổi, đẩy đẩy kính lão, ghé sát vào màn hình gọi: “Tiểu Dương? Là Tiểu Dương à!”
Thôi Tư Kỳ không nhịn được nữa, giật lấy điện thoại rồi nghẹn ngào gọi: “Bà nội, còn có cháu nữa! Hu hu hu, cháu nhớ bà lắm.”
Hai anh em họ hồi nhỏ đều do bà nội nuôi lớn, tình cảm dành cho bà nội là không ai sánh bằng.
Giọng nói trong màn hình cũng rõ ràng luống cuống tay chân: “Đừng khóc mà, cục cưng của bà đừng khóc, bà nội ở đây rất tốt, bà nội cũng nhớ các cháu.”
Ba người nhìn màn hình vừa khóc vừa cười, hỏi thăm cuộc sống của nhau xong, Thôi Cảnh Dương kể lại ngọn nguồn sự việc một lượt.
“Thằng ranh con, bà nội mày ở dưới này uốn tóc gội đầu rửa chân cái nào mà chẳng tốn tiền, đốt cho tao mấy đứa người hầu còn bắt tao trả tiền! Tiền tiết kiệm tao vất vả kiếm được, cho tụi nó hết rồi! Còn mặt mũi nào mà hỏi tại sao không nói chuyện chỉ đánh mày, còn không phải vì tiền của tao chỉ đủ báo mộng, không đủ nói chuyện sao!”
Giọng nói tức giận của bà nội truyền đến, hai anh em cũng dở khóc dở cười.
Mãi cho đến khi Khương Từ nhắc nhở thời gian sắp hết, lúc này mới lưu luyến không rời nói lời tạm biệt.
Đặt điện thoại xuống, bầu không khí giữa hai người nhất thời trầm xuống.
“Thế nào?” Khương Từ lên tiếng phá vỡ sự trầm mặc trước.
“Chúng tôi và bà nội bàn bạc xong rồi, sau này mỗi tháng đều đốt tiền tiêu vặt cho bà, biết bà sống rất tốt, chúng tôi cũng yên tâm rồi.”
Lúc bà nội qua đời cậu ta vẫn đang ở trường, gấp rút chạy về cũng không kịp nhìn mặt lần cuối, đây luôn là niềm nuối tiếc của cậu ta, bây giờ biết bà nội sống rất tốt, cậu ta thật sự rất vui.
“Đại sư, dưới địa phủ cũng có điện thoại sao?”
“Đương nhiên rồi, thế giới mà địa phủ cai quản quá nhiều, đầu thai cũng phải xếp hàng, thời gian còn lại đâu thể ngày nào cũng ngồi không, nên địa phủ đã phát triển rất nhiều dự án, để mọi người có thể sinh hoạt như trước kia.”
Thôi Tư Kỳ ngơ ngác gật đầu. Những chuyện xảy ra hôm nay thật sự quá sức chấn động đối với cô.
Thôi Cảnh Dương lấy điện thoại ra chuẩn bị trả tiền, Khương Từ đưa tay chặn lại: “Chỉ nhận tiền mặt.”
Thôi Cảnh Dương sửng sốt mất một giây nhưng không hỏi thêm. Cậu lấy ví ra khỏi túi. May mà hai anh em có thói quen mang theo tiền mặt, nên dù mất điện thoại cũng không lo nhất thời không có tiền dùng.
Cậu ta đưa tiền cho Khương Từ xong, hai người đứng dậy cúi gập người thật sâu.
Sau khi hai người rời đi, Lăng Quang lén lút thò đầu ra.
“Từ Từ, hay là chúng ta về trước đi, hình như hơi muộn rồi.”
Hai người tuy bày sạp khá sớm, nhưng cũng chỉ bói được một quẻ này, cũng có người khác đến hỏi, nhưng nghe thấy giá cả xong đều chửi thề rồi bỏ đi.
Ánh mắt Khương Từ rơi vào chiếc bánh trên sạp, bụng không tranh khí kêu lên hai tiếng, mặt không đổi sắc xua tay tỏ ý không sao.
Nhìn thấy tấm biển bên cạnh cô gái, ông cúi đầu thở dài, xé túi nilon gói hai chiếc bánh rồi đưa cho Khương Từ.
“Cô bé, bánh này cháu cầm lấy, gặp chuyện gì thì nói với người nhà một tiếng, đừng ở ngoài làm mấy chuyện lừa đảo này, bây giờ muộn quá rồi, cháu là con gái một mình không an toàn đâu.”
Đứa trẻ này tuổi còn trẻ, lớn lên lại xinh đẹp, chắc cũng là xảy ra chuyện gì, thanh niên bây giờ đi làm áp lực cũng lớn, gặp chuyện cũng không nói với gia đình.
Tuy nói bây giờ trị an buổi tối rất tốt, nhưng rốt cuộc vẫn có những kẻ không đàng hoàng.
Khương Từ hơi kinh ngạc nhận lấy bánh. Cô đang đói, lại nghe ra sự quan tâm trong lời ông nên nghiêm túc nói: “Cháu chưa bao giờ lừa người.”
Ông thở dài, lắc đầu như thể tiếc rèn sắt không thành thép rồi đạp xe chuẩn bị rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



