“Rốt cuộc là có chuyện gì? Bây giờ cậu vẫn chưa chịu nói cho bọn tôi biết sao?”
“Nửa đêm nửa hôm tự dưng gọi điện bắt bọn tôi chạy tới đây.”
Lâm Đào ngồi ở ghế phụ, quay đầu lại hỏi.
Khả Lạc đến giờ vẫn chưa có cảm giác chân thực, ngón tay cái dùng sức bấm mạnh vào tay mình.
Cơn đau khiến Khả Lạc hoàn hồn. Hắn ngẩng đầu nhìn người bạn thân, giọng hơi hoảng hốt: “Đào Tử, tôi biết em gái mình đang ở đâu rồi.”
“Cái gì? Đã báo cảnh sát chưa?”
Lâm Đào chấn động, hắn biết người anh em của mình có một cô em gái, những năm qua hắn cũng luôn giúp đỡ tìm kiếm.
Khi mấy người xuống xe thì đã là nửa đêm, trong thôn không có đèn đường, một mảnh tối tăm, nghe thấy tiếng xe, tiếng chó sủa trong thôn cũng vang lên hết đợt này đến đợt khác.
Khả Lạc bước tới trước cánh cổng sắt lớn. Bàn tay đang định gõ bỗng khựng lại. Hắn chợt thấy sợ hãi. Nếu em gái thật sự ở đây, bao năm qua con bé đã phải chịu đựng những gì? Nhà hắn ở ngay bên cạnh, vậy mà không một ai phát hiện ra con bé.
Lâm Đào và Trần Vũ Kiệt bên cạnh liếc nhìn nhau. Trong mắt hai người đều hơi nghi hoặc, không phải đi tìm em gái sao? Sao lại đến nhà người khác rồi.
Khả Lạc hít sâu một hơi, bàn tay giơ lên cuối cùng vẫn đập mạnh xuống.
Nhất thời, tiếng chó sủa trong sân càng lúc càng dữ dội, chẳng mấy chốc, đèn trong sân đã bật sáng.
Đường Đại Hải đang ngủ thì bị đánh thức, trong lòng đầy bực bội. Ông ta chỉ kịp xỏ chiếc quần đùi rồi vừa chửi vừa bước ra ngoài: “Ai đấy? Nửa đêm nửa hôm còn có chuyện gì?”
Mãi không nghe thấy bên ngoài có người đáp lời, Đường Đại Hải hơi nghi hoặc tiến lên mở cửa.
“Ai đấy, hỏi…Ây, đây không phải là Triều Minh sao, nửa đêm nửa hôm tìm chú có chuyện gì không?”
“À, ừ, hahaha, cháu biết đấy, chỗ chúng ta đâu có giống trên thành phố có tiết mục giải trí gì, đều ngủ sớm lắm.”
Khả Lạc nhận ra khi mình hỏi câu này, vẻ mặt Đường Đại Hải rõ ràng mất tự nhiên. Ông ta còn nâng cốc nước lên nhằm che giấu sự chột dạ.
“Chú, chú còn nhớ em gái cháu chứ?”
Đường Đại Hải giật mình vì câu hỏi chuyển hướng quá đột ngột, vội đáp: “Tất nhiên rồi. Hồi nhỏ chú còn từng bế con bé cơ mà! Cháu nói xem, một đứa trẻ ngoan như thế, sao lại gặp phải chuyện này chứ?”
“Sao thế, có tin tức gì rồi à? Sao tự dưng lại nhắc đến con bé?”
Khả Lạc nhìn chằm chằm vào mắt ông ta, giọng nói có phần quỷ dị: “Gần đây cháu luôn mơ thấy em gái. Trong mơ, con bé cứ kêu đau. Cháu hỏi nó đang ở đâu, nó chỉ bảo cháu về quê. Chú nói xem, chuyện này là sao?”
Đường Đại Hải nghe vậy mà rùng mình. Nửa thân trên đang để trần, ông có thể nhìn rõ lông tơ trên cánh tay mình dựng đứng hết cả lên. Ông mất tự nhiên xoa cánh tay, lắp bắp nói:
“Vậy à? Chắc là vì cháu nhớ em gái quá thôi. Nếu biết được tấm lòng của cháu, con bé hẳn cũng sẽ rất vui. Nhưng người sống vẫn phải nhìn sang trước, đúng không?”
Miệng nói như vậy nhưng trong lòng ông ta vẫn chột dạ. Bao năm qua, ông ta luôn cố tránh mặt nhà họ Đường, chỉ sợ để lộ sơ hở.
Nhìn vẻ chột dạ của ông ta, khóe môi Khả Lạc nhếch lên thành một nụ cười lạnh: “Chú, cháu còn chưa từng ra sân sau nhà chú đâu.”
“Cháu có thể ra xem thử không?”
Đường Đại Hải giật nảy mình. Chẳng biết vì thời tiết hay bầu không khí lúc nửa đêm quá quỷ dị, hai chân ông ta bắt đầu run lên.
Khả Lạc không để ý đến ông ta, đứng phắt dậy, trong mắt toàn là sự lạnh lẽo, đi thẳng ra sân sau.
“Ây, cháu làm cái gì vậy, không được ra, không được ra đâu!”
Đường Đại Hải hét lên xong lại thấy quá lộ liễu, vội đuổi theo kéo cậu lại: “Triều Minh à, đằng sau toàn là trồng rau thôi, có gì đẹp đâu mà xem.”
“Đào Tử, Lão Trần, hai người giúp tôi giữ ông ta lại.”
Hai người đột nhiên bị gọi cũng hơi ngơ ngác, nhưng nhìn thấy sự hận thù trên mặt Khả Lạc, họ im lặng tiến lên khóa chặt Đường Đại Hải.
“Các người làm cái gì vậy! Các người dựa vào đâu mà qua đó, tôi phải báo cảnh sát bắt các người!”
“Được thôi! Vậy thì báo cảnh sát đi!”
Giọng nói của Khả Lạc khiến Đường Đại Hải giật thót. Ông ta muốn phản bác nhưng không thốt nên lời. Làm sao ông ta dám báo cảnh sát?
Sân sau nhìn một cái là thấy toàn ruộng rau, còn có mùi hôi thối của nhà vệ sinh. Không nhìn ra chỗ nào có thể giấu hầm ngầm.
“Triều Minh à, cháu làm cái gì vậy, cháu xem sân sau này, làm gì có cái gì đâu, cháu đừng để ai mê hoặc rồi!”
Khả Lạc hơi hoang mang. Sao lại không có? Mặc kệ tiếng gào thét của Đường Đại Hải, hắn tự mình quan sát xung quanh rồi bất chợt chú ý đến dấu chân trên nền đất bùn.
Nghĩ đến việc Đại Ngưu và Tiểu Ngưu vẫn luôn không xuất hiện, trong lòng hắn thầm có suy đoán.
Hắn tiến lên lần theo dấu chân đi vào trong, dừng lại ở một luống rau, nhìn kỹ lại, rau ở khu vực này có vẻ héo úa hơn những chỗ khác.
Hắn cầm lấy chiếc xẻng sắt bên cạnh, xúc một xẻng xuống, tay hơi run rẩy, rõ ràng cảm nhận được đất ở đây đặc biệt tơi xốp.
Đường Đại Hải rõ ràng không còn giữ nổi bình tĩnh. Ông ta vừa gào thét vừa giãy giụa, cố thoát khỏi những bàn tay đang khống chế mình.
Khả Lạc nhìn thấy thái độ của ông ta, biết mình đã tìm đúng rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



