Sắc mặt Khả Lạc lập tức trở nên khó coi, hai mắt nhìn chằm chằm người trước mặt.
Cư dân mạng cũng đang xem náo nhiệt, đa số đều là nghi ngờ, trong số họ có những người là fan lâu năm rồi, xem Khả Lạc làm streamer hơn hai năm nay, trong một số buổi livestream người nhà hắn cũng lộ diện chào hỏi, nhưng chưa từng thấy em gái hắn.
Khương Từ thấy hắn không nói gì, tiếp tục ném ra một quả bom: “Tôi còn biết anh làm livestream cũng vì em gái.”
“Cô, sao cô biết?”
Lúc này Khả Lạc không bình tĩnh nổi nữa, đây chính là suy nghĩ trong lòng hắn, người trước mắt này không phải có thuật đọc tâm đấy chứ.
Làn đạn nhìn thấy phản ứng này, cũng biết người đẹp này chắc chắn nói đúng rồi.
“Tôi là thầy bói, tất nhiên là bói ra được.”
Khả Lạc thu ánh mắt lại, thở dài rồi nhìn màn hình bằng đôi mắt vô hồn. Hắn từ tốn kể: “Cô nói đúng. Tôi thật sự có một cô em gái. Năm tôi bảy tuổi, hai anh em bị một gã đàn ông bắt cóc. Tôi lớn hơn, biết hắn ta là người xấu nên vừa la hét vừa cắn hắn ta. Hắn ta bị đau, dùng dao rạch vào tay tôi, rồi sợ tôi làm hỏng việc nên ném tôi xuống đường.”
Nói đến đây, mắt Khả Lạc hơi đỏ. Hắn theo bản năng sờ vết sẹo trên tay, cố bình tĩnh lại rồi mới kể tiếp:
“Đến bây giờ, mẹ tôi vẫn thường ôm ảnh em gái mà khóc. Tôi nhìn thấy cũng rất đau lòng, chỉ muốn làm được chút gì đó. Điều kiện gia đình tôi không tệ. Tôi livestream cũng vì muốn xuất hiện trước ống kính, biết đâu em gái nhìn thấy sẽ nhận ra tôi rồi trở về. Nếu sau này tôi nổi tiếng hơn, còn có thể nhờ cư dân mạng giúp chú ý tin tức về con bé.”
Giọng Khả Lạc hơi nghẹn ngào, từ sau khi em gái mất tích bầu không khí trong nhà cũng ngày càng kỳ lạ. Những năm đầu bố mẹ vì chuyện này cũng cãi nhau suốt ngày.
Hắn vô số lần tự trách mình, nếu lúc đó mình bảo vệ tốt em gái thì tốt rồi.
Nghe những lời của hắn, làn đạn cũng bàn tán xôn xao, thậm chí có người cảm thấy đây là vở kịch do hai người diễn, chẳng qua là đã bàn bạc trước mà thôi.
[Tự Chuốc Lấy Khổ: Khả Lạc, anh đăng ảnh em gái anh lên đi, chúng ta nhiều người thế này, nói không chừng có người quen đấy]
…
“Tôi không những biết, tôi còn biết em gái anh vẫn còn sống.”
Lời Khương Từ như tiếng sấm nổ bên tai. Khả Lạc sững người trong giây lát rồi kích động đứng bật dậy: “Thật sao? Con bé đang ở đâu? Cô nói cho tôi biết đi, tôi sẽ đón con bé về ngay! Bố mẹ tôi biết chuyện chắc chắn sẽ vui lắm!”
Cho dù là một tia hy vọng, chỉ cần còn sống, chỉ cần còn sống là tốt rồi.
“Nơi này các người từng đến, thậm chí vô cùng quen thuộc.”
“Ở đâu?”
“Quê anh, em gái anh đang ở ngay nhà hàng xóm dưới quê anh.”
Khả Lạc sững sờ, giọng đầy khó tin: “Cái… cái gì?”
Ánh mắt Khương Từ tối lại, cô khẽ đáp: “Theo tôi biết, nhà họ có hôn nhân cận huyết. Nữ chủ nhân đã chết vì khó sinh, hai người con trai sinh ra đều bị tàn tật.”
“Còn nhà anh có nếp có tẻ, thậm chí sự nghiệp phát triển rất tốt, sớm đã mua nhà sống ở thành phố.”
Khả Lạc ngơ ngác ngồi bệt xuống đất. Từ khi hắn có ký ức, người chú hàng xóm ấy vẫn một mình nuôi hai con trai, lần nào gặp cũng rất hòa nhã, hồi nhỏ còn thường cho hắn kẹo.
Chẳng lẽ ông ta thật sự là hung thủ?
[Chỉ Cần Nhiều Nhà Thì Không Sợ Sập: Không phải chứ, các bạn không tin thật đấy chứ]
[Tiểu Sư Muội Vinh Quang: Nhưng quả thực có tin tức này, chuyện chắc là thật, nhưng bói ra vị trí thì tôi không tin lắm]
[Tàm Tạm Nói Trước: Cái này cũng giả trân quá rồi, thật sự có người ngay cả cái này cũng bói ra được sao?]
[Akita: Không hiểu sao, tôi thật sự cảm thấy những gì cô ấy nói đều là thật]
…
Khương Từ cũng liếc nhìn làn đạn một cái, cười nói: “Anh nghĩ xem, chuyện này có phải xảy ra vào ngày thứ hai sau khi các người từ quê lên không?”
“Hơn nữa ngày các người về quê, con trai ông ta có phải đã ầm ĩ đòi em gái anh làm vợ nó không.”
Khả Lạc cúi đầu nhớ lại. Quả nhiên từng có chuyện như vậy, nhưng khi ấy mọi người đều chỉ xem đó là lời trẻ con.
“Nếu người nhà ông ta coi là thật thì sao?”
Lời của thiếu nữ như chiếc búa tạ nện vào ngực hắn, lúc này tim hắn đập cực nhanh, tay chân cũng không khống chế được hơi run rẩy.
“Phải hay không, anh có thể đi xem thử.”
Khả Lạc ngơ ngác gật đầu. Đúng vậy, bất kể thật hay giả, hắn cũng phải tận mắt kiểm chứng. Nghĩ vậy, hắn vội bò dậy, định lập tức đến nơi ấy.
“Đợi đã!”
“À đúng đúng đúng, tôi trả tiền trước, mã QR đâu?”
“Chỉ nhận tiền mặt. Tốt nhất anh nên dẫn thêm nhiều người đến đó. Hai người con trai của ông ta tuy tàn tật nhưng đều là đàn ông trưởng thành. Sân sau nhà ấy có một đường hầm, em gái anh đang ở trong đó.”
Khả Lạc cảm thấy bước chân mình bồng bềnh như giẫm trên mây. Hắn máy móc đổi tiền mặt đưa cho Khương Từ rồi vội gọi hai người bạn tới.
Hai người kia còn thấy kỳ lạ, nhưng hiện tại không phải lúc nói chuyện, Khả Lạc trực tiếp kéo cả hai lên xe.
Trên đường đi, livestream cũng đã được tắt, bây giờ cậu chỉ muốn nhanh chóng tìm thấy em gái mình.
Màn đêm mờ mịt, con đường đang đi cũng gập ghềnh lồi lõm, những bụi cây hai bên đường bị gió thổi đung đưa.
Khả Lạc ngồi trên xe, hai tay nắm chặt vào nhau, chỉ muốn nhanh hơn, nhanh hơn chút nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



