“Đào Tử, hai người tìm dây thừng trói ông ta lại, rồi qua đây giúp tôi một tay.”
“Chuyện này…”
Trên mặt hai người hơi do dự: “Người anh em, chuyện vi phạm pháp luật này không thể làm đâu.”
Chiếc xẻng trong tay Khả Lạc chạm phải vật cứng. Hắn quỳ xuống, dùng hai tay bới đất rồi kích động hét lên: “Là hầm ngầm! Tìm thấy rồi!”
Lớp đất được bới ra, để lộ một cánh cửa gỗ chôn dưới lòng đất. Mặt cửa lồi lõm, còn có vài vết nứt, vừa nhìn đã biết tồn tại nhiều năm.
Khả Lạc quay đầu lại nhìn Đường Đại Hải một cái thật sâu, vứt chiếc xẻng sắt trong tay xuống, lao lên đấm mạnh ông ta một cú: “Ông thật đáng chết.”
Đường Đại Hải ngây dại rồi ngã quỵ xuống đất. Ông ta biết mọi chuyện đã chấm hết.
“Em gái tôi chính là bị ông ta giấu đi, ngay trong cái hầm ngầm đó.”
Hai người Lâm Đào rất kinh ngạc, trong bụng đầy rẫy nghi vấn, nhưng lúc này không phải là lúc để hỏi.
Trần Đào tìm ra dây thừng trói Đường Đại Hải vào gốc cây.
Sau đó ba người cùng nhau đi xuống, bên trong đường hầm không tối, hai bên đều có ánh đèn, mấy người cẩn thận đi vào trong, cảnh tượng đập vào mắt khiến mấy người líu lưỡi.
Bên trong không gian cỡ một phòng ngủ đặt một chiếc giường, hai nam một nữ nằm trên giường, điểm khác biệt duy nhất là người phụ nữ trần truồng, trên cơ thể đầy rẫy những vết sẹo, hai tay hai chân cũng bị xích sắt khóa chặt.
Khả Lạc cứng đờ tại chỗ. Dù đã chuẩn bị tinh thần, cảnh tượng trước mắt vẫn khiến hắn tức giận đến phát run.
Đại Ngưu và Tiểu Ngưu ngủ rất say, hoàn toàn không ý thức được có người vào phòng, hay đúng hơn là bọn chúng nghĩ sẽ không có ai tìm được đến đây.
“Chuyện này…”
Hai người Lâm Đào đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh hãi, quay đầu muốn nói gì đó thì Khả Lạc đã lao lên, hắn giống như một kẻ điên đẩy hai gã đàn ông trên giường xuống, kéo ga trải giường đắp lên người cô gái.
Đại Ngưu và Tiểu Ngưu bị đẩy xuống đất, lúc tỉnh lại vẫn còn ngơ ngác. Nhưng vừa nhìn rõ người tới là ai, cả hai lập tức biến sắc, vội kéo lê đôi chân tàn tật định chạy ra ngoài.
“Chặn bọn chúng lại! Không ai được đi!”
Giọng Khả Lạc phẫn nộ, hốc mắt vằn vện tia máu.
Hai người Lâm Đào lần này không do dự, tiến lên đè chặt hai gã lại.
Khả Lạc run rẩy đưa tay gạt mái tóc của người phụ nữ ra, đập vào mắt là một khuôn mặt gầy gò đến mức hai má hóp lại.
Cô bị đánh thức, chỉ tê dại nhìn người đàn ông trước mắt, không sợ hãi, không la hét, giống như một con búp bê vải mất đi linh hồn nằm đó.
Khả Lạc cẩn thận nâng cổ cô gái, run rẩy vén tóc cô lên. Khi nhìn thấy vết bớt đỏ nhỏ sau gáy, nước mắt hắn lập tức tuôn rơi.
“Em gái, là em gái.”
Giọng Khả Lạc nghẹn ngào, cả người run lên bần bật, hai cánh tay siết chặt cô gái trong lòng.
Cô gái chỉ ngơ ngác nhìn người đang gào khóc trước mặt, hoàn toàn không có phản ứng.
Cô bị bắt đi từ năm ba tuổi. Với cô, mọi chuyện ăn uống, vệ sinh và ngủ nghỉ đều diễn ra trong căn hầm này. Cô không biết nói, cũng không nhớ nổi chuyện trước kia. Cô hệt như một công cụ để người khác trút giận, bị đánh đập và chửi mắng đã trở thành chuyện thường ngày.
“Cái đó…anh vợ, sao anh lại tới đây?”
Đại Ngưu biết, bọn họ đã tìm được đến tận đây thì chứng tỏ mọi chuyện đã bại lộ. Nhưng thế thì sao chứ, người đàn bà này đã bị bọn gã ngủ cùng bao nhiêu năm rồi.
Khả Lạc nghe thấy cách xưng hô này, khó tin ngẩng phắt đầu lên nhìn gã, chỉ thấy bên tai ù đi.
“Chuyện cũng đã xảy ra rồi, cho dù cô ta có về nhà thì ai thèm lấy một đứa đã rách nát chứ? Đã thế còn là con câm, chi bằng cứ tiếp tục làm vợ bọn tôi đi.”
Suy nghĩ của Đại Ngưu rất đơn giản. Gã chưa từng đi học, mọi kiến thức đều do cha Đường dạy. Cha Đường bảo đàn bà mà bẩn rồi thì chẳng ai thèm rước.
Khả Lạc tức đến mức cơ mặt giật. Hắn cẩn thận đặt người trong lòng xuống, đột ngột đứng phắt dậy, sải bước lao đến trước mặt Đại Ngưu rồi giáng xuống một cú đấm.
“Mẹ kiếp nhà mày! Mày là cái thá gì hả!”
“Chết đi!”
Cùng với một tiếng gầm lên, Tiểu Ngưu giơ con dao trong tay, đâm thẳng tắp về phía Khả Lạc.
Lâm Đào đứng bên cạnh giật nảy mình, nhưng hắn phản ứng cực nhanh, vung chân đá văng con dao trong tay gã, rồi tiện tay bồi thêm một cú đấm khiến gã đập đầu thẳng vào tường.
Đánh xong, hắn nhìn lại tay mình, rồi chán ghét liếc kẻ đang nằm dưới đất.
Một người ngoài như hắn nhìn thấy cảnh tượng này còn không chịu nổi, cô gái kia lại là em gái ruột của Khả Lạc, sao cậu ấy có thể chịu đựng được chứ.
Khả Lạc kinh hãi nhìn Tiểu Ngưu đang giãy giụa. May mà hôm nay hắn dẫn đủ người tới. Ai ngờ được tên này còn giấu dao trong người chứ?
Mây người Khả Lạc ép hai gã khai ra chìa khóa còng tay xong, đợi đến khi mấy người quay lại mặt đất thì cảnh sát cũng đã tới nơi.
Đúng vậy, ngay từ lúc phát hiện ra căn hầm này, hắn đã bảo hai người kia gọi báo cảnh sát rồi.
Người tới Khả Lạc cũng chẳng xa lạ gì, chính là cảnh sát Trịnh, người từng giúp gia đình hắn tìm kiếm em gái. Mỗi lần triệt phá được đường dây buôn người nào, cảnh sát Trịnh đều liên lạc cho nhà hắn đến xác nhận đầu tiên.
Cảnh sát Trịnh sải bước đến trước mặt Khả Lạc, ánh mắt dừng trên cô gái đang nằm trong lòng hắn. Ông muốn nói gì đó, nhưng nhìn đôi mắt đỏ hoe của Khả Lạc, cuối cùng chỉ khẽ thở dài rồi vỗ vai hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



