Đến trưa, Dụ Ngôn huấn luyện đều không tập trung, trong lòng đè ép tâm sự, luôn luôn thất thần.
Sau khi kết thúc huấn luyện, cậu nhận được một cuộc gọi, là từ một số lạ.
"Alo?"
"Việc gì?"
"Điện thoại di động của tôi ở chỗ Lê Ngữ Băng, cậu tới lấy giúp tôi, tôi không muốn gặp cậu ta."
Dụ Ngôn nhớ đến tin nhắn lúc giữa trưa đó. Cậu đã cảm thấy rất kì quái, thì ra là của Lê Ngữ Băng nhắn ra... Cái này cũng không khó hiểu.
Tâm tình trong nháy mắt liền vui vẻ.
"Được." Cậu đáp, ngữ khí kiên định, nghĩ nghĩ, cậu cảm giác Lê Ngữ Băng không dễ đối phó, lại hỏi:" Nếu cậu ta không đưa thì làm sao bây giờ?"
"Ừm... nếu cậu ta dám không đưa cho cậu, cậu liền nói cho cậu ta biết, phương thức liên lạc của cậu ta sẽ được treo cùng với quảng cáo <>. Cậu nghĩ cậu ta có chịu đưa hay không?"
Dụ Ngôn lau trán một cái:"Được."
Hai người lại hàn huyên một lúc, cuối cùng lúc muốn nói tạm biệt, Dụ Ngôn đột nhiên hỏi:" Số điện thoại của tôi, có phải cậu học thuộc rồi không?"
"Đúng vậy, cái này có gì khó đâu."
Số điện thoại của Đường Tuyết và Dụ Ngôn bảy số đầu tiên giống nhau như đúc, chỉ khác bốn số về sau, muốn nhớ kỹ cũng không khó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


