Càng khó khăn là phương thức lạc điệu của cô luôn cố định, cũng không phải chạy lung tung loạn xạ.
Đường Tuyết cũng bất đắc dĩ bới lông tìm vết Lê Ngữ Băng:" Rốt cục cậu muốn cái gì? Chính cậu cũng kéo đàn không tốt, còn muốn quản tôi." Nói xong nhìn về phía Dụ Ngôn:" Dụ Ngôn, cậu nói xem tôi hát thế nào?"
"Tôi cảm thấy..." Dụ Ngôn kéo xuống khóe miệng đáp:" Quan trọng nhất vẫn là tự tin."
_____
Dù sao khi lên sân khấu biểu diễn, ngoại trừ tập luyện, bọn họ còn phải cân nhắc về vấn đề phục trang, nhất là trang phục biểu diễn của Dụ Ngôn.
Phần biểu diễn của Dụ Ngôn là dưới ánh trăng múa kiếm, cái này yêu cầu quần áo vừa tốt lại phải đẹp mắt, còn phải phù hợp với khí chất của cậu.
Đường Tuyết tìm thật nhiều ngày cùng không tìm được bộ nào hài lòng, cuối cùng vẫn là tự Dụ Ngôn lên Taobao mua một bộ.
Một bộ áo dài quần dài màu trắng, vải áo mềm mại bóng loáng, cắt xén rộng rãi thoải mái dễ chịu. Có thể dùng cho tập thể dục buổi sáng... là một bộ đồng phục thái cực.
Tám mươi chín khối tiền một bộ. Đường Tuyết cũng không có ôm hy vọng quá lớn tận đến khi Dụ Ngôn mặc vào đứng trước mặt cô, cô nhìn nhìn cậu trong đầu ý nghĩ đầu tiên: Quả là không lãng phí.
Hình thể của cậu khống chế vô cùng tốt, cái eo nhỏ, dáng người cân xứng lại thêm màu da trắng hơn tuyết, mặt mày như vẽ. Mặc như thế một thân rộng rãi, phiêu dật, có vài phần khí chất như thần tiên phong đạo.
Đường Tuyết thấy có chút ngốc.
Dụ Ngôn nhấc lên thanh kiếm, đi vào trong phòng vũ đạo, rút ra vỏ kiếm, bắt đầu làm theo các động tác. Áo vải tuyết trắng theo động tác của cậu tung bay đong đưa, dưới ánh đèn tựa như sóng nước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


