Lê Ngữ Băng cảm thấy không đúng, bỗng nhiên mở mắt ra, chỉ thấy Đường Tuyết nắm lấy cái còng tay màu đen, một tay của cậu đã bị cô còng lại, một cánh tay khác cũng đã bị cô bắt lấy.
____
Lê Ngữ Băng không kịp nghĩ, theo bản năng giật tay lại.
"Cậu định làm gì?" Lê Ngữ Băng cau mày hỏi.
"Phối hợp một chút đi." Đường Tuyết vẫn còn cố gắng.
Cô ở gần cậu, không quan tâm, lôi kéo ở giữa, thân thể hai người không tránh khỏi có chút ma sát đụng vào. Lê Ngữ Băng cảm giác tứ chi cô mềm mại, yếu ớt như không chịu nổi một đòn, cậu sợ làm cô bị thương, không dám dùng quá sức phản kháng, chỉ nhẹ nhàng né tránh. Cậu càng tránh, cô lại càng đuổi đến cùng, cả người đều muốn dính sát.
Hai người sát lại gần như vậy, gần đến nỗi cậu có thể cảm nhận được cỗ hương thơm nhàn nhạt kia trên người cô. Tươi mát, mềm mại, chỉ thuộc về con gái, mơ hồ tựa như mưa phùn, vừa lạ lẫm lại mới mẻ, quanh quẩn tinh tế, không cách nào ngăn cản.
Lê Ngữ Băng lung lay tinh thần một chút.
Thời điểm cậu ngẩn người, Đường Tuyết sốt ruột trực tiếp bổ nhào lên người cậu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
