Đêm xuống, Tạ phủ yên tĩnh lạ thường.
Tạ Vân Chi ngồi bên cửa sổ, trước mặt là mảnh giấy Mộ Dung Trạch bí mật để lại trong thư phòng của cha. Trên giấy chỉ có một hàng chữ: “Giờ Tý, Tàng Thư Các. Nếu muốn biết vì sao nàng luôn trở về, hãy đến một mình.”
Nàng đã đọc câu ấy không dưới mười lần.
Mộ Dung Trạch biết bí mật của nàng, nhưng điều khiến nàng bất an hơn là cách hắn dùng hai chữ “luôn trở về”. Điều đó có nghĩa những lần trọng sinh không phải món quà tình cờ của trời cao. Có một nguyên nhân, thậm chí có một người đứng sau tất cả.
Gần giờ Tý, Tạ Vân Chi thay y phục tối màu, giấu một con dao ngắn trong tay áo rồi rời phòng qua cửa sổ. Nàng không đưa Thanh Nhi theo. Cô gái ấy đã chết vì nàng quá nhiều lần, nàng không muốn kéo nàng ấy vào nguy hiểm khi chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tàng Thư Các nằm ở góc tây Tạ phủ, là nơi cất giữ sách cổ của dòng họ. Khi Tạ Vân Chi đến, cửa đã mở hé. Bên trong chỉ thắp một ngọn đèn, ánh sáng hắt lên những giá sách cao, khiến bóng tối kéo dài như những con quái vật đang cúi nhìn.
Mộ Dung Trạch ngồi bên chiếc bàn gỗ, thong thả rót trà.
“Nàng đến sớm hơn ta nghĩ.”
Tạ Vân Chi đóng cửa, rút dao đặt sát cổ hắn.
“Ngươi là ai?”
“Mộ Dung Trạch.”
“Ta hỏi ngươi thật sự là ai.”
Lưỡi dao ép vào da, để lại một vệt đỏ mảnh. Mộ Dung Trạch vẫn không hề nao núng. Hắn đẩy một chén trà về phía chiếc ghế đối diện.
Mộ Dung Trạch lấy trong tay áo ra một cuốn sổ bìa đen. Từng trang giấy đã ngả màu, mép sổ có những dấu cháy và vết máu cũ. Tạ Vân Chi mở trang đầu tiên.
“Kiếp thứ nhất, ngày mười bảy tháng chạp năm Khánh An thứ mười tám. Tạ Vân Chi chết tại phủ Tam hoàng tử do uống rượu độc.”
Trang tiếp theo ghi lại vụ phục kích ở khe núi trong kiếp thứ hai. Trang thứ ba ghi cả tên viên quan đã tráo đổi chứng cứ khiến nàng bị kết tội. Càng đọc, sắc mặt nàng càng trắng. Có những chuyện chỉ mình nàng biết, như việc ở kiếp thứ sáu nàng từng sinh một đứa trẻ nhưng đứa bé không sống qua mùa đông, hay ở kiếp thứ chín nàng đã chôn một bức thư dưới gốc lê trước khi tự vẫn.
Không ai có thể bịa ra những chi tiết ấy.
“Vì sao ngươi nhớ được?” nàng hỏi.
“Bởi vì người khiến thời gian quay trở lại chính là ta.”
Trong căn phòng yên tĩnh, lời thú nhận ấy giống một tiếng sét.
Mộ Dung Trạch kể rằng mười năm sau, Đại Lương sẽ trải qua một trận đại họa. Đầu tiên là hạn hán kéo dài ba năm, tiếp đó là dịch bệnh và chiến tranh. Dân chúng chết đói khắp nơi, biên giới bị phá vỡ, kinh thành chìm trong biển lửa. Trong tương lai ấy, hắn là người cuối cùng của Quốc sư phủ còn sống.
“Ta tìm thấy một cổ trận dưới hoàng cung,” hắn nói. “Trận pháp đó có thể đưa ý thức của một người trở về quá khứ. Nhưng muốn khởi động nó phải đánh đổi tuổi thọ, hơn nữa không thể lựa chọn chính xác thời điểm trở về.”
“Tại sao lại là ta?”
“Vì nàng là người giữ chìa khóa Long Mạch.”
Mộ Dung Trạch nhìn xuống cổ tay nàng. Tạ Vân Chi lập tức hiểu hắn đang nói đến chiếc vòng ngọc của mẹ.
“Long Mạch là gì?”
“Một nguồn sức mạnh được phong ấn dưới hoàng cung từ thời khai quốc. Nó không tạo ra thiên tai, nhưng có thể điều khiển linh trí, thay đổi ký ức và biến con người thành con rối. Trong tương lai ta từng chứng kiến, có kẻ dùng Long Mạch thao túng hoàng đế, khiến triều đình tự hủy từ bên trong. Muốn mở hoặc phá hủy phong ấn đều cần chiếc vòng của nàng.”
Tạ Vân Chi nhớ lại việc chiếc vòng luôn biến mất trước ngày Tạ gia bị diệt môn. Hóa ra kẻ địch chưa bao giờ thật sự quan tâm đến quyền lực của cha nàng. Chúng chỉ tìm một vật đã được Tạ gia bảo vệ qua nhiều thế hệ.
“Nếu ngươi biết tất cả, tại sao mười kiếp trước không nói cho ta?”
Mộ Dung Trạch im lặng.
“Trả lời ta.” Nàng đập cuốn sổ xuống bàn. “Ta đã nhìn cha mẹ, người thân và bằng hữu chết mười lần. Có những kiếp ta thậm chí không biết mình phạm sai lầm ở đâu. Ngươi ở đâu trong những lúc ấy?”
“Ta không giữ được toàn bộ ký ức ngay từ đầu.” Giọng hắn khàn đi. “Mỗi lần đảo ngược thời gian, ký ức của ta bị chia cắt. Có kiếp ta chỉ nhớ khi mọi chuyện đã quá muộn. Có kiếp ta chết trước khi tìm được nàng. Đến lần thứ mười, ta mới xác định được vật mở Long Mạch nằm trong Tạ phủ.”
“Vậy tại sao lần này ngươi trở về sớm?”
Mộ Dung Trạch kéo cổ áo, để lộ một dấu ấn màu đen lan từ ngực lên xương quai xanh. Những đường vân giống rễ cây đã ăn sâu vào da thịt.
“Ta dùng toàn bộ tuổi thọ còn lại để lựa chọn thời điểm.”
“Còn bao nhiêu lần nữa?”
“Không còn lần nào.”
Ngọn đèn trên bàn chợt rung lên. Mộ Dung Trạch ngẩng đầu, gương mặt dưới ánh lửa nhợt nhạt hơn bình thường.
“Nếu chúng ta thất bại, thời gian sẽ không quay lại. Tạ gia chết, Đại Lương diệt vong, tất cả kết thúc.”
Tạ Vân Chi chậm rãi hạ dao. Nàng chưa thể tin hắn, nhưng cuốn sổ và những bí mật bên trong không thể là giả.
“Ai đang tìm chiếc vòng?”
“Ta chưa thể nói tên.”
“Ngươi vẫn muốn giấu ta?”
“Không phải ta không muốn.” Mộ Dung Trạch siết chặt chén trà. “Ở ba kiếp trước, mỗi khi ta nói ra thân phận kẻ đó, dấu ấn Long Mạch lập tức phát động. Người nghe được tên sẽ bị thay đổi ký ức, còn chúng ta chết trước khi đến tháng tám. Ta chỉ có thể dẫn nàng tự tìm ra hắn.”
“Tiêu Cảnh Hành có liên quan không?”
Mộ Dung Trạch nhìn nàng rất lâu rồi nói:
“Hắn là quân cờ quan trọng nhất, nhưng chưa chắc là kẻ cầm cờ.”
Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng gỗ khẽ va vào nhau.
Có người!
Tạ Vân Chi lập tức thổi tắt đèn, lao đến cửa sổ. Một bóng đen đang lướt qua mái hiên. Nàng đuổi theo qua hai dãy hành lang, nhưng người kia võ công cao hơn, chỉ trong chớp mắt đã nhảy qua bức tường phía tây.
Trên nền đất ướt còn lại một miếng ngọc bội.
Tạ Vân Chi nhặt lên. Dưới ánh trăng, chữ “Cảnh” được khắc sâu trên mặt ngọc hiện ra rõ ràng.
Nàng từng tự tay đeo miếng ngọc này cho Tiêu Cảnh Hành vào ngày thành thân của kiếp đầu tiên. Nàng không thể nhận nhầm.
Mộ Dung Trạch bước đến phía sau.
“Xem ra cuộc trò chuyện của chúng ta đã bị nghe thấy.”
Tạ Vân Chi nắm chặt ngọc bội.
“Nếu Tiêu Cảnh Hành đã biết ta trọng sinh, hắn sẽ làm gì?”
“Điều đó phụ thuộc vào việc hắn nhớ được bao nhiêu.”
Nàng quay phắt lại.
“Ý ngươi là gì?”
Mộ Dung Trạch không trả lời trực tiếp. Hắn chỉ nhìn miếng ngọc trong tay nàng, ánh mắt chứa đựng một sự mệt mỏi kỳ lạ.
“Ngày mai hãy tự mình hỏi hắn. Có những bí mật, người nói ra phải là chính chủ.”
Gió đêm thổi qua sân, khiến cành lê rung lên xào xạc. Lần đầu tiên Tạ Vân Chi nhận ra ván cờ này không chỉ có một người mang ký ức từ quá khứ.
Và nàng không biết trong số họ, ai đang nói thật.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


