Giờ Thân, xe ngựa của Tam hoàng tử dừng trước cổng Tạ phủ.
Tạ Vân Chi đứng sau tấm bình phong trong đại sảnh, lặng lẽ nghe quản gia dẫn khách đi qua sân. Tiếng giày dẫm lên nền đá mỗi lúc một gần, đều đặn và vững vàng. Nàng đã nghe bước chân ấy trong quá nhiều hoàn cảnh: trên hành lang phủ hoàng tử vào đêm tân hôn, giữa pháp trường khi Tạ gia bị áp giải và ngoài cửa phòng trước lúc chén rượu độc được đưa vào.
Hai bàn tay giấu trong tay áo của nàng bất giác siết chặt.
“Tam điện hạ đến!”
Tiêu Cảnh Hành bước vào trong bộ trường bào màu đen thêu chỉ bạc. Hắn mới hai mươi tuổi nhưng đã theo quân chinh chiến ba năm, trên người có vẻ lạnh lùng mà những hoàng tử lớn lên giữa cung cấm không có. Đường nét gương mặt hắn sắc sảo, sống mũi cao, đôi mắt sâu và tĩnh như mặt hồ mùa đông.
Tạ thừa tướng đứng dậy nghênh đón. Sau vài câu khách sáo, ánh mắt Tiêu Cảnh Hành lướt qua bình phong và dừng đúng chỗ nàng đang đứng.
“Chi nhi, đã đến thì ra đây đi.” Tạ thừa tướng lên tiếng.
Tạ Vân Chi hít một hơi, bước ra khỏi bóng tối.
Trong khoảnh khắc nhìn thấy nàng, bàn tay đang nâng chén trà của Tiêu Cảnh Hành khựng lại. Sự thay đổi rất nhỏ, người khác có lẽ không nhận ra, nhưng nàng đã quan sát hắn suốt mười kiếp.
Hắn đang kinh ngạc.
Vì bộ váy đỏ, hay vì nàng xuất hiện ở đây với vẻ quá bình tĩnh?
“Tạ tiểu thư.” Hắn cất giọng trầm thấp.
“Tam điện hạ.”
Tạ Vân Chi cúi người hành lễ. Khi ngẩng lên, nàng không né tránh ánh mắt hắn như một thiếu nữ đang e thẹn trước hôn sự. Nàng nhìn thẳng, cố tìm trong đôi mắt ấy dấu hiệu của kẻ từng ra lệnh giết cả nhà mình.
Không có gì ngoài sự dò xét.
Tạ thừa tướng ho nhẹ rồi nói:
“Chi nhi, điện hạ hôm nay đến là muốn nghe câu trả lời của con. Hôn nhân là việc cả đời, cha không ép buộc. Con nghĩ thế nào cứ nói như thế ấy.”
Ở kiếp đầu tiên, cha cũng nói câu này. Khi đó nàng đã nhìn Tiêu Cảnh Hành bằng ánh mắt của một thiếu nữ đang yêu, vui mừng đến mức không nhận ra vẻ lo lắng thoáng qua trên mặt cha.
Lần này, nàng nhìn thấy.
Cha nàng không thật sự mong muốn cuộc hôn nhân này. Ông chỉ không thể công khai từ chối hoàng gia.
“Con đồng ý.”
Ba chữ vừa dứt, đại sảnh chìm vào im lặng.
Tạ thừa tướng đặt mạnh chén trà xuống hơn bình thường. Thanh Nhi đứng phía sau suýt làm rơi khay bánh. Ngay cả Tiêu Cảnh Hành cũng nheo mắt, như muốn xác định người trước mặt có thật là Tạ Vân Chi hay không.
“Tạ tiểu thư đã suy nghĩ kỹ?” hắn hỏi.
“Hôn sự do hoàng thượng ban ý, điện hạ lại là người có tài có đức. Ta không thấy có lý do gì để từ chối.”
“Ba ngày trước, nàng còn sai người trả lại lễ vật của ta.”
“Ba ngày đủ để một người thay đổi suy nghĩ.”
“Thay đổi vì điều gì?”
Ánh mắt hai người chạm nhau giữa đại sảnh. Tạ Vân Chi biết nếu trả lời quá thuận theo, hắn sẽ nghi ngờ. Tiêu Cảnh Hành chưa bao giờ là người dễ tin tưởng người khác.
“Nàng rất thành thật.”
“Điện hạ không thích sao?”
“Ta thích người thông minh.”
Buổi bàn bạc tiếp tục, hôn lễ được ấn định vào ngày mùng sáu tháng sáu. Trong khi cha và quan lễ nghi nói về sính lễ, Tạ Vân Chi âm thầm quan sát Tiêu Cảnh Hành. Hắn không đeo miếng ngọc bội hình hổ mà nàng vẫn thường thấy trong kiếp đầu tiên. Trên ngón tay cái của hắn có một vết cắt mới, giống vết thương do lưỡi kiếm gây ra. Ngoài ra, hắn dường như biết trước món trà nào cha nàng sẽ mời, bởi trước khi quản gia mở lời, hắn đã từ chối trà Long Tỉnh vì vết thương cũ tái phát.
Đó là một chi tiết rất nhỏ, nhưng vết thương ấy đáng lẽ đến cuối tháng ba mới xuất hiện sau một vụ ám sát ngoài thành.
Chẳng lẽ tương lai đã bắt đầu thay đổi?
Sau khi mọi chuyện kết thúc, Tiêu Cảnh Hành đứng dậy cáo từ. Tạ Vân Chi lấy lý do tiễn khách để đi theo hắn. Hai người bước qua hành lang dài mà không ai nói gì. Đến hồ sen, hắn bất ngờ dừng lại.
“Tạ Vân Chi.”
Đây là lần đầu tiên trong ngày hắn gọi thẳng tên nàng.
“Điện hạ có gì căn dặn?”
“Nếu nàng có mục đích khác khi đồng ý hôn sự, tốt nhất đừng để ta phát hiện.”
Tạ Vân Chi bật cười nhạt.
“Điện hạ đến cầu thân chẳng lẽ không có mục đích? Người cần thế lực của cha ta trong triều, còn Tạ gia cần binh quyền của người để tự bảo vệ. Đây vốn là một cuộc trao đổi.”
Tiêu Cảnh Hành nhìn nàng hồi lâu.
“Nàng khác trước đây.”
“Điện hạ hiểu ta trước đây đến mức nào?”
Hắn không trả lời. Đúng lúc ấy, ngoài cổng phủ vang lên tiếng bánh xe ngựa lăn trên mặt đường. Một cỗ xe màu trắng dừng bên kia phố. Người bước xuống mặc áo dài trắng như tuyết, tay cầm quạt ngọc, mái tóc đen được buộc bằng dải lụa bạc.
Tạ Vân Chi lập tức nhận ra hắn.
Mộ Dung Trạch, quốc sư trẻ tuổi của Đại Lương.
Trong mười kiếp trước, người này luôn trở về kinh thành vào ngày mùng bảy tháng bảy. Khi Tạ gia gặp nạn, hắn chỉ xuất hiện trong buổi xét xử cuối cùng, đứng trên đài cao cạnh hoàng đế với vẻ mặt không buồn không vui.
Hôm nay mới là mùng ba tháng ba.
Hắn xuất hiện sớm hơn bốn tháng.
Mộ Dung Trạch đi thẳng đến trước mặt họ. Sau khi hành lễ với Tiêu Cảnh Hành, hắn quay sang Tạ Vân Chi, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười nhạt.
“Tạ tiểu thư, lâu rồi không gặp.”
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng nàng.
Ở kiếp này, đây rõ ràng là lần đầu hai người gặp mặt. Ngay cả ở các kiếp trước, giữa họ cũng chưa từng thân thiết đến mức hắn có thể dùng giọng điệu như vậy.
“Quốc sư nhận nhầm người rồi.” Nàng đáp.
“Có lẽ.” Mộ Dung Trạch khép quạt, bước gần thêm một bước. “Nhưng có những người dù thay đổi bao nhiêu lần, đôi mắt vẫn không thể thay đổi.”
Tiêu Cảnh Hành đứng bên cạnh, ánh mắt trở nên lạnh hơn.
Tạ Vân Chi bình tĩnh hỏi:
“Chúng ta từng gặp nhau ở đâu?”
“Trong một giấc mộng rất dài.”
Mộ Dung Trạch nghiêng người như chuẩn bị đi qua nàng. Khi hai người sượt vai, hắn dùng giọng chỉ đủ cho nàng nghe thấy:
“Một người đã chết mười lần, ta tuyệt đối không thể nhận nhầm.”
Tạ Vân Chi cứng người.
Nàng quay phắt lại, nhưng Mộ Dung Trạch đã bước qua cổng Tạ phủ. Hắn nói mình phụng chỉ đến xem phong thủy cho thư phòng của Tạ thừa tướng, một lý do hợp lý đến mức không ai có thể ngăn cản.
“Nàng quen hắn?” Tiêu Cảnh Hành hỏi.
“Không.”
“Nàng đang nói dối.”
Tạ Vân Chi nhìn theo bóng áo trắng khuất sau cánh cửa. Tim nàng đập mạnh, không phải vì sợ hãi mà vì lần đầu tiên sau mười kiếp, bức tường vô hình bao quanh số phận đã xuất hiện một vết nứt.
Có người biết nàng từng chết.
Có người nhớ được những kiếp trước.
Và người đó đã chủ động tìm đến Tạ gia ngay sau khi nàng tỉnh lại.
Tạ Vân Chi siết chặt chiếc vòng ngọc trong tay áo, quay sang Tiêu Cảnh Hành.
“Điện hạ nói đúng. Ta có chuyện đang giấu người.”
Nàng dừng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng của hắn.
“Nhưng xem ra điện hạ cũng không hoàn toàn thành thật với ta.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


