Tạ Vân Chi mở mắt trong tiếng mưa gõ đều lên mái ngói.
Nàng không lập tức cử động. Hơi lạnh của đêm cuối xuân len qua khe cửa, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa lê thoang thoảng. Trên đỉnh đầu là tấm màn lụa màu xanh nhạt, bên giường đặt một lò trầm chạm hình chim hạc. Mọi thứ đều quen thuộc đến mức khiến nàng tưởng mình đang nằm trong một giấc mộng cũ.
Nhưng Tạ Vân Chi biết đây không phải mộng.
Nàng đã mơ quá nhiều lần trong mười kiếp trước. Không giấc mơ nào có thể tái hiện rõ ràng tiếng bước chân của nha hoàn ngoài hành lang, vết nứt nhỏ trên ô cửa gỗ hay cảm giác đau nhói khi móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay như lúc này.
Nàng từ từ ngồi dậy, nhìn xuống đôi tay trắng trẻo chưa từng cầm kiếm, chưa từng bị xiềng xích cứa rách. Trên cổ tay phải vẫn còn vết sẹo nhỏ do nàng vô ý làm vỡ chén trà năm mười hai tuổi. Vết sẹo ấy về sau đã bị che khuất bởi vô số thương tích, nhưng hiện tại nó là dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy nàng đã trở về.
Trở về năm mười sáu tuổi.
Trở về trước ngày Tạ gia bắt đầu bước vào con đường diệt vong.
Đây là lần trọng sinh thứ mười một của nàng.
Tạ Vân Chi nhắm mắt, song những hình ảnh cuối cùng của kiếp trước vẫn hiện lên rõ mồn một. Đại lao tối tăm, nước mưa chảy qua khe đá, cha nàng bị quân lính kéo đi trong bộ áo tù nhân nhuốm máu. Ông đã quay đầu nhìn nàng, không oán trách, chỉ cố nói một câu thật chậm: “Chi nhi, sống tiếp.”
Nhưng nàng đã không thể sống tiếp.
Ngay trong đêm ấy, một mũi tên xuyên qua cửa sổ nhà lao, cắm thẳng vào ngực nàng. Trước khi mất ý thức, nàng còn nghe tiếng người bên ngoài hô rằng Tạ gia mưu phản, chứng cứ đã đầy đủ, sáng hôm sau sẽ hành hình toàn bộ.
Mười kiếp, mười kết cục khác nhau, nhưng Tạ gia chưa một lần thoát khỏi ngày mười lăm tháng tám.
Kiếp đầu tiên, nàng nghe theo sự sắp đặt của cha, gả cho Tam hoàng tử Tiêu Cảnh Hành. Nàng từng thật lòng yêu hắn, từng tin rằng cuộc hôn nhân ấy có thể giúp Tạ gia đứng vững giữa triều đình. Ba năm sau, chính Tiêu Cảnh Hành cầm thánh chỉ đến Tạ phủ, đọc tội danh mưu phản trước mặt hơn một trăm người. Hắn ban cho nàng một chén rượu độc, từ đầu đến cuối không hề nhìn vào mắt nàng.
Đến kiếp thứ mười, nàng không còn tin bất kỳ ai. Nàng giấu cả gia đình trong một sơn trang bí mật, thay đổi toàn bộ lộ trình, cắt đứt liên hệ với triều đình. Vậy mà quan binh vẫn tìm đến đúng ngày định mệnh.
Giống như có một bàn tay vô hình luôn sửa lại mọi sai lệch, ép số phận trở về kết cục đã được viết sẵn.
“Tiểu thư, người tỉnh rồi sao?”
Giọng nói ngoài cửa khiến Tạ Vân Chi bừng tỉnh. Một thiếu nữ mặc áo xanh bưng chậu nước ấm bước vào, mái tóc búi thành hai búi nhỏ. Đó là Thanh Nhi, nha hoàn đã theo nàng từ khi còn bé.
Ở kiếp thứ tư, Thanh Nhi chết khi lấy thân mình chắn tên cho nàng. Ở kiếp thứ bảy, cô gái này bị bắt tra khảo suốt ba ngày nhưng không tiết lộ nơi nàng ẩn náu. Lần cuối Tạ Vân Chi nhìn thấy Thanh Nhi là trong đống đổ nát của Tạ phủ, đôi mắt cô vẫn mở, trong tay còn giữ chặt chiếc túi thơm nàng tặng.
Nhìn gương mặt sống động trước mắt, cổ họng Tạ Vân Chi nghẹn lại.
Thanh Nhi vội đặt chậu nước xuống.
“Tiểu thư lại gặp ác mộng sao? Sắc mặt người trắng quá.”
Tạ Vân Chi đưa tay chạm vào má nàng ấy, cảm nhận hơi ấm chân thật dưới đầu ngón tay.
“Thanh Nhi, hôm nay là ngày nào?”
“Mùng ba tháng ba.” Thanh Nhi ngạc nhiên đáp. “Tiểu thư quên rồi sao? Chiều nay Tam hoàng tử sẽ đến phủ. Lão gia dặn người chuẩn bị, nói là muốn bàn chuyện hôn sự.”
Mùng ba tháng ba.
Ngày bắt đầu của mọi chuyện.
Ở kiếp đầu tiên, nàng vui vẻ nhận lời. Từ kiếp thứ hai trở đi, nàng đều tìm mọi cách ngăn cuộc gặp này: có lần giả bệnh, có lần bỏ trốn, có lần cố ý làm mất danh tiết của chính mình. Nhưng dù hôn sự thành hay không, Tạ gia vẫn không qua khỏi tháng tám.
Nếu một cánh cửa đã thử đóng mười lần mà vẫn không ngăn được kẻ địch, có lẽ lần này nàng nên chủ động mở nó ra.
Tạ Vân Chi bước xuống giường, đi đến bàn trang điểm. Trên mặt bàn là chiếc vòng ngọc trắng hình trăng khuyết do mẹ để lại. Trong mười kiếp trước, chiếc vòng luôn biến mất vài ngày trước khi Tạ gia gặp nạn. Nàng từng nghĩ đó chỉ là một món trang sức bị kẻ nào đó lấy đi giữa lúc hỗn loạn. Nhưng sau mười lần lặp lại, không còn sự trùng hợp nào có thể được xem là ngẫu nhiên.
Nàng cầm chiếc vòng lên. Viên ngọc lạnh như băng, dưới ánh nến thấp thoáng một đường chỉ vàng cực mảnh mà trước đây nàng chưa từng chú ý.
“Tiểu thư?” Thanh Nhi dè dặt gọi. “Người có muốn nô tỳ báo với lão gia rằng người không khỏe không?”
“Không cần.”
Tạ Vân Chi mở chiếc rương gỗ tử đàn, lấy ra bộ váy đỏ được may cho lễ Thượng Nguyên. Đó là màu Tiêu Cảnh Hành từng nói rất hợp với nàng.
Thanh Nhi mở to mắt.
“Người muốn gặp Tam hoàng tử thật sao?”
“Không chỉ gặp.” Tạ Vân Chi nhìn mình trong gương. Gương mặt mười sáu tuổi vẫn còn nét non trẻ, nhưng đôi mắt đã đi qua quá nhiều tang tóc. “Lần này, ta sẽ đồng ý gả cho hắn.”
“Nhưng mấy hôm trước người còn nói dù có chết cũng không bước vào hoàng thất.”
“Ta đã chết rồi.” Nàng nói rất khẽ.
Thanh Nhi không nghe rõ, chỉ nghiêng đầu bối rối.
Tạ Vân Chi đặt chiếc vòng ngọc vào tay áo rồi ngồi xuống trước gương.
“Chải tóc cho ta. Dùng cây trâm bạc, không dùng trâm phượng.”
Nàng đã dành mười kiếp để chạy khỏi bàn cờ, nhưng mỗi lần đều bị kéo trở lại và nghiền nát như một quân cờ vô dụng. Lần này, nàng sẽ bước thẳng vào nơi nguy hiểm nhất, ở bên người nàng từng yêu và từng hận, quan sát từng bàn tay đang âm thầm điều khiển vận mệnh Tạ gia.
Nếu số phận nhất định muốn nàng tham gia ván cờ này, nàng sẽ không tiếp tục làm quân cờ nữa.
Nàng sẽ trở thành người lật bàn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


