Sáng hôm sau, Tạ Vân Chi đến phủ Tam hoàng tử mà không báo trước.
“Đêm qua, người theo dõi ta là điện hạ?”
Tiêu Cảnh Hành nhìn miếng ngọc. Hắn không cúi xuống nhặt, cũng không phủ nhận.
“Nàng gặp Mộ Dung Trạch để làm gì?”
“Chuyện đó không liên quan đến điện hạ.”
“Nếu nàng còn muốn cứu Tạ gia thì có liên quan.”
Tạ Vân Chi rút con dao ngắn, lao đến không một lời cảnh báo. Tiêu Cảnh Hành nghiêng người tránh, nắm lấy cổ tay nàng rồi xoay ngược ra sau. Con dao rơi xuống, phát ra tiếng leng keng lạnh lẽo.
“Buông ta ra!”
“Mười kiếp rồi mà nàng vẫn thích ra tay trước khi nghe giải thích.”
Tạ Vân Chi ngừng giãy giụa.
Mưa bụi rơi lên gương mặt nàng. Trong khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất.
Tiêu Cảnh Hành buông tay, lùi lại hai bước.
“Nàng nghĩ chỉ mình nàng từng sống lại sao?”
Hắn quay người đi vào thư phòng. Tạ Vân Chi đứng bất động vài nhịp rồi lập tức theo sau. Cửa phòng khép lại, Tiêu Cảnh Hành mở ngăn bí mật dưới bàn, lấy ra một chiếc hộp gỗ khóa bằng đồng.
Bên trong là mười phong thư.
Mỗi phong đều đề tên Tạ Vân Chi, nhưng nét chữ khác nhau đôi chút. Có bức giấy đã cháy mất một góc, có bức dính máu, có bức chỉ còn vài hàng viết vội.
“Ta không nhớ mọi chuyện ngay từ đầu,” hắn nói. “Mỗi lần tỉnh lại, ta chỉ thấy những giấc mơ rời rạc. Đến kiếp thứ tám, ta mới hiểu đó không phải mơ. Ta bắt đầu viết thư cho chính mình và giấu chúng ở nơi trận pháp không thể xóa bỏ.”
Tạ Vân Chi mở bức đầu tiên.
“Nếu ngươi đọc được lá thư này, hãy nhớ Tạ Vân Chi không phản bội ngươi. Người sai là ngươi.”
Dòng chữ ngắn ngủi khiến lòng nàng thắt lại.
Bức thư thứ hai nhắc đến khe núi nơi Tạ gia bị phục kích. Bức thứ năm ghi lại đêm nàng đầu độc Tiêu Cảnh Hành, nhưng thay vì oán hận, hắn chỉ viết: “Nàng đã nhìn ta như nhìn một kẻ xa lạ. Có lẽ ta đáng bị như vậy.” Bức thứ tám ghi vị trí sơn trang bí mật mà nàng chưa từng tiết lộ với ai.
“Tại sao ở kiếp đầu tiên người lại giết Tạ gia?” nàng hỏi.
“Ta không cố ý làm.”
“Chính người đọc thánh chỉ. Chính người đưa rượu độc cho ta.”
“Ta biết.” Tiêu Cảnh Hành nhìn thẳng vào nàng, không né tránh. “Ba ngày trước khi Tạ gia bị bắt, ta đã đến Đông cung. Sau khi uống một chén trà, ký ức của ta bị đứt đoạn. Khi tỉnh lại, ta đang đứng giữa đại sảnh Tạ phủ với thánh chỉ trong tay. Ta nghe được mọi lời mình nói nhưng không thể điều khiển cơ thể.”
“Tại sao ta phải tin người?”
“Nàng không cần tin. Hãy nhìn cái này.”
Hắn đưa cho nàng danh sách những quan viên bí mật ra vào Đông cung. Bên cạnh mỗi cái tên là ngày giờ, địa điểm và những mệnh lệnh họ đã thực hiện. Viên quan tráo chứng cứ ở kiếp thứ ba có tên trong danh sách. Tướng lĩnh chỉ huy vụ phục kích ở kiếp thứ hai cũng xuất hiện.
Đứng đầu danh sách là Thái tử Tiêu Minh Đức.
Trong ký ức của Tạ Vân Chi, Tiêu Minh Đức luôn là một người ôn hòa, ốm yếu và gần như không tham gia tranh quyền. Hắn thường xuyên cầu tình cho các đại thần phạm lỗi, thậm chí từng bí mật giúp nàng thoát khỏi đại lao ở kiếp thứ năm. Nàng đã luôn xem hắn là người hiếm hoi còn lương tri trong hoàng thất.
“Không thể nào.”
“Đó là điều hắn muốn tất cả mọi người nghĩ.”
Tiêu Cảnh Hành trải một tấm bản đồ hoàng cung lên bàn. Bên dưới Đông cung được đánh dấu bằng mực đỏ, nối với một đường hầm dẫn đến chính điện.
“Mười năm trước, mẫu phi ta chết sau khi phát hiện dưới hoàng cung có một mật đạo. Trước khi chết, bà để lại một câu: Đừng tin người không có bóng dưới trăng. Ta mất nhiều năm mới hiểu bà đang nói đến Thái tử. Hắn đã sử dụng sức mạnh của Long Mạch quá lâu, linh hồn không còn hoàn toàn thuộc về cơ thể này.”
“Hắn muốn chiếc vòng ngọc để làm gì?”
“Mở toàn bộ phong ấn. Hiện tại hắn chỉ có thể điều khiển một người trong thời gian ngắn. Nếu Long Mạch được giải phóng, hắn có thể thay đổi ký ức của cả kinh thành.”
Tạ Vân Chi chợt nhớ đến những lần chứng cứ biến mất, người làm chứng đổi lời và cả cha nàng đột nhiên nhận tội dù trước đó luôn khẳng định mình vô tội. Có lẽ Tạ gia không thua vì thiếu cẩn trọng. Họ thua vì kẻ địch có thể biến đồng minh thành kẻ phản bội chỉ sau một đêm.
“Mộ Dung Trạch nói người chỉ là quân cờ.”
Tiêu Cảnh Hành cười lạnh.
“Hắn nói đúng một nửa. Ta từng là quân cờ, nhưng từ kiếp thứ tám đã không còn.”
“Còn hắn thì sao? Ta có thể tin hắn không?”
“Không.”
Câu trả lời đến quá nhanh.
Tiêu Cảnh Hành lấy một bức thư cuối cùng, đặt trước mặt nàng. Trong thư chỉ có một dòng: “Mộ Dung Trạch biết tất cả, nhưng hắn luôn để Vân Chi chết.”
“Quốc sư cần nàng trở về quá khứ để sửa lại tương lai. Với hắn, một Tạ Vân Chi chết mười lần vẫn nhẹ hơn hàng triệu người chết trong thiên tai. Hắn có thể thật lòng muốn cứu thiên hạ, nhưng điều đó không có nghĩa hắn sẽ bảo vệ nàng.”
Tạ Vân Chi im lặng thật lâu. Nàng hiểu sự lựa chọn của Mộ Dung Trạch, nhưng không thể dễ dàng tha thứ. Không ai hỏi nàng có muốn gánh lấy mười kiếp đau đớn hay không.
“Điện hạ muốn gì ở ta?”
“Hợp tác.”
“Sau khi đánh bại Thái tử thì sao? Người lấy Long Mạch thay hắn?”
Tiêu Cảnh Hành rút thanh kiếm trên giá, đặt chuôi kiếm vào tay nàng rồi hướng mũi kiếm về phía ngực mình.
“Nếu ta chạm vào Long Mạch vì quyền lực, nàng hãy giết ta.”
Khoảng cách giữa họ chỉ còn nửa bước. Tạ Vân Chi có thể cảm nhận nhịp tim của hắn qua lưỡi kiếm. Chỉ cần đẩy mạnh, nàng có thể trả lại món nợ của kiếp đầu tiên.
“Người không sợ ta ra tay ngay bây giờ?”
“Nàng từng giết ta rồi.”
“Người không hận ta sao?”
“Kiếp ấy, trước khi chết, ta đã nhớ lại tất cả.” Giọng hắn thấp xuống. “Ta chỉ tiếc mình nhớ quá muộn.”
Tạ Vân Chi chậm rãi hạ kiếm.
Nàng chưa thể tha thứ cho Tiêu Cảnh Hành, cũng không chắc những lời hắn nói đều là sự thật. Nhưng đây là lần cuối cùng. Muốn cứu Tạ gia, nàng cần sức mạnh của hắn. Muốn phá Long Mạch, hắn cần chiếc vòng của nàng.
“Được. Ta sẽ hợp tác với người.”
Tiêu Cảnh Hành vừa định nói thì nàng đã đặt thanh kiếm trở lại bàn.
“Nhưng hôn sự vẫn chỉ là giao dịch. Người không được can thiệp vào Tạ gia, không được giấu ta bất kỳ thông tin nào liên quan đến Long Mạch. Nếu có dấu hiệu phản bội…”
“Nàng sẽ giết ta.”
“Không.” Tạ Vân Chi nhìn hắn. “Ta sẽ khiến người sống còn khổ hơn chết.”
Lần đầu tiên, trong mắt Tiêu Cảnh Hành xuất hiện một ý cười rất nhạt.
“Đúng là Tạ Vân Chi mà ta nhớ.”
Ngoài cửa sổ, mưa đã ngừng. Ánh nắng đầu tiên xuyên qua đám mây, rơi lên tấm bản đồ phủ đầy dấu đỏ.
Ngày mười lăm tháng tám còn chưa đầy sáu tháng.
Ba người mang ký ức của mười kiếp trước đã cùng bước vào ván cờ cuối cùng. Nhưng Tạ Vân Chi hiểu rõ, trước khi đối đầu với kẻ thù, nàng còn phải biết hai người đứng bên cạnh mình thật sự muốn cứu ai.
Thiên hạ, Tạ gia hay chính bản thân họ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


