.
Beta: Huệ Hoàng Hậu
Tịch Lan Vi bị ép hỏi thình lình thì kinh hãi đến hít thở không thông. Đôi mắt sáng mở to nhìn hắn, cố ý muốn tránh đi rồi lại giống như bị Định Thân Chú làm cho không thể né tránh. Nhất thời tất cả đều ngưng lại, đau đớn trên vai làm cho nàng theo bản năng tránh đi, thấy thần sắc hắn trầm xuống, hắn lại nhìn nàng một lát, buông lỏng tay.
Tịch Lan Vi từ từ duỗi đầu vai, vẫn còn vì việc hươu con mà chột dạ, không dám nâng mắt nhìn thần sắc của hắn, lui một bước nhỏ về phía sau, đoan đoan chính chính mà quỳ xuống.
"Tạ tội?" Ngữ điệu của Hoắc Kỳ rõ ràng mang ý khinh thường, ngừng lại một chút, hắn còn nói thêm, "Nếu như nàng luyến tiếc hai con hươu này như thế, vậy cùng nhau lưu lại hành cung thì như thế nào?"
Tịch Lan Vi run lên.
Tịch Lan Vi quy quy củ củ mà quỳ rạp trên đất, không nhìn thấy biểu tình của Hoắc Kỳ, nhưng Hoắc Kỳ vẫn đánh giá nàng.
Nàng vốn nhỏ gầy, một tay có thể ôm hết vòng eo, ngày mùa hè ăn mặc đơn bạc càng cho thấy vẻ gầy yếu, trước mắt có lẽ là do quỳ lâu rồi, lại có lẽ là sợ hãi, sống lưng nàng có chút run rẩy, nhỏ đến mức không thể nhìn thấy, nhưng dưới sự an tĩnh này hắn lại thấy rất rõ ràng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)