Beta: Hy Thái Phi
Hoắc Kỳ không nói đáp ứng hay không, suy tư trở về Quảng Minh điện. Hôm sau ý chỉ chính thức được ban xuống dưới, chọn chữ "Nghiên".
Đồng âm với "Ngôn", mặt hình chữ và nghĩa lại càng thêm tốt đẹp hơn một ít. Tịch Lan Vi tươi cười, cũng tránh được một phen nghị luận — cho dù đối với nàng thì nghị luận cũng chẳng sao cả, nhưng nếu trực tiếp miễn đi thì tất nhiên càng tốt.
Chữ "Diên" trước đây không còn ai nhắc lại, trong cung trên dưới đều đổi lại gọi nàng một tiếng "Nghiên Uyển hoa".
...
Trong lòng Tịch Lan Vi trầm xuống.
Thời tiết đã dần dần mát mẻ, đại khái là không mấy ngày nữa liền phải hồi Trường Dương rồi. Hai con hươu sao này...
Có hươu mẹ ở đây, thả ở hành cung thì nhất định cũng không ai dám bắt nạt chúng nó. Nhưng cả một đoạn thời gian ngày ngày làm bạn như vậy, nàng thực sự rất muốn mang theo chúng nó về hoàng cung.
"Để tính sau đi." Tịch Lan Vi viết, không muốn nói thêm, là thái độ đi một bước tính một bước.
...
Hoắc Kỳ cũng cân nhắc tới chuyện hai con hươu sao này. Rõ ràng Tịch Lan Vi cùng chúng nó càng ngày càng thân thiết không muốn phân ra, hắn đi Ngâm Nguyệt cư mười lần thì có chín lần là hươu con kia đang ở bên người nàng. Hươu mẹ thì luôn lười biếng mà nằm ở trong rào chắn, nhưng thấy hắn tới, cũng sẽ "nể tình" mà đi bộ ra tới, xem như "chào hỏi" hắn.
Hắn cũng không thân với hai con hươu, rõ ràng là chúng nó nể mặt Tịch Lan Vi mới đến để ý đến hắn một ít.
Cũng thật là có nhân tính...
Vì thế Hoắc Kỳ mừng rỡ chờ Tịch Lan Vi mở miệng. Cũng lâu rồi nàng không có đề qua bất kỳ yêu cầu gì với hắn, ngay cả mang hai con hươu này về hành cung, đều là hắn chủ động đề nghị.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)