Có lẽ... Có lẽ nên thử tin hoàng đế, hắn không giống với Hoắc Trinh.
Hắn đối tốt với nàng là sự thật, so với lúc Hoắc Trinh đối xử tốt với nàng nhất còn muốn tốt hơn một ít. Cho dù đối với nàng mà nói thì đời này có quan hệ với đời trước, hết thảy ký ức của đời trước đều tồn tại, nhưng nàng cũng nên tiếp tục đi về phía trước.
Nếu không, nàng sống thật quá mệt mỏi, quá thiệt thòi.
Còn nữa, dựa vào cái gì lấy đủ loại bất mãn đối với Hoắc Trinh mà làm cho Hoắc Kỳ cảm thấy tích tụ trong lòng?
Đối với ai cũng không công bằng.
...
Một đêm chưa ngủ, khi vấn an Cảnh Phi khó tránh khỏi tinh thần không tốt. Cũng may "Tinh thần không tốt" không chỉ có một mình nàng, ánh mắt mọi người đều dừng ở trên người nọ.
Ngô Phi, trong chuyến hành trình tránh nóng lần này là người phô trương nhất, nhưng nhiều ngày nay vẻ mặt lại sa sút. Việc này cũng khó trách, hiện tại người do Ngô gia nàng ta đưa vào chọc hoàng đế không vui, bị cấm túc, không biết khi nào mới có thể bỏ lệnh cấm, nàng ta lại dựa vào Hạ Nguyệt mới được nâng lên Phi vị, hơn nữa ngay cả sách lễ[1] cũng còn chưa tiến hành, khó tránh khỏi cảm thấy địa vị không ổn. Trước mắt... sắp trở về Trường Dương, tất nhiên Ngô Phi không nhịn được mà suy nghĩ nhiều hơn một chút — nếu sau khi hồi cung nhắc tới việc sắc phong, hoàng đế bởi vì Hạ Nguyệt mà giận chó đánh mèo với nàng ta, vậy không biết nên làm thế nào cho phải.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)