Beta: Huệ Hoàng Hậu
Hai đạo ý chỉ liên tiếp hạ xuống làm cho hậu cung qua mấy ngày vẫn chưa hết kinh ngạc.
Ý chỉ hạ rất tùy ý, thậm chí chưa nói cấm túc bao lâu, làm cho các cung tần thay Hạ Nguyệt hít một hơi — nếu qua một chút thời gian, hoàng đế quên nàng ta, chẳng phải vẫn luôn bị cấm túc sao.
Một nâng một cấm, hoàng đế biểu đạt hỉ nộ mười phần rõ ràng. Lại thêm ngày ấy sau khi hoàng đế và Tịch Lan Vi về Ngâm Nguyệt cư mới hạ ý chỉ, mọi người không nhịn được mà suy đoán... Rốt cuộc trong mắt hoàng đế Tịch thị có phân lượng như thế nào, có phải nàng nói gì đó hay không, mới làm cho Hạ Nguyệt bị té ngã.
...
Xem nghị luận sôi nổi của mọi người như là không có gì, Hoắc Kỳ chọn một ngày thời tiết tốt, lại không phải là ngày quá nóng, mang theo Tịch Lan Vi đi dạo quanh hành cung.
Quân Sơn rất lớn, địa thế phức tạp, đừng nói Tịch Lan Vi, ngay đến Hoắc Kỳ cũng chưa từng nhìn thấy hết. Hai người chỉ ngồi xe ngựa được một đoạn ngắn đã xuống xe, tùy ý đi tới, dù sao phong cảnh trong núi đều không tồi, không nhất định phải đi một chỗ nào, chỉ cần nhìn khắp nơi cũng đã rất thích.
Tịch Lan Vi nhìn bốn phía xung quanh, rừng rậm, bụi cỏ tràn ngập sinh cơ. Giữa đám cỏ dại có một ít hoa không biết tên đang nở rộ, màu sắc rất đa dạng, cũng không phải loài hoa quý báu gì, nhưng lại mang theo một phong cách riêng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)