Beta: Huệ Hoàng Hậu
"Nhị đệ!" Hoắc Kỳ bước nhanh về phía trước, ngoài ấn đường hơi nhíu lại cũng không có biểu tình gì nữa. Hoắc Trinh dừng bước, quay đầu cúi chào: "Hoàng huynh."
"Nhị đệ, trẫm nói lại lần nữa, Lan Vi là phi tần của trẫm." Hoắc Kỳ quét mắt liếc Hoắc Trinh một cái: "Ngươi với thiếp thất của ngươi, không ngừng đến làm phiền nàng. Ngươi cũng biết lúc trước ở trong triều nghị luận rất nhiều, nếu không muốn sự việc trở nên xấu hơn, ngươi nên cách xa nàng một chút cho thoả đáng."
Ngón tay Hoắc Kỳ nhẹ nhàng xoa xoa cổ tay Lan Vi, thấy nàng không bị đau nhiều, liền biết không bị thương tổn đến gân cốt. Buông tay nàng ra, hắn ngẩng đầu nhìn về phía Hoắc Trinh, chăm chú nhìn trên mặt hắn ta, trong vài giây ánh mắt mang theo tia đao thương, nhẹ nhàng cười: "Lúc đi săn nhánh cây làm Nhị đệ bị thưởng, trẫm sẽ phái ngự y đến trị liệu cho đệ."
Ý tứ trong lời nói rất minh bạch, việc này tới đây nên dừng, hắn không muốn người khác biết nơi này xảy ra xung đột. Hoắc Trinh tuỳ ý lau thương thế trên mu bàn tay, cười lạnh nói: "Hoàng huynh đối đãi với thiếp thất thật tốt."
"Ngươi có thể nói trẫm chuyên sủng thiếp thất." Lời nói của Hoắc Kỳ so với hắn ta trắng trợn hơn một chút, ý cười cũng không giảm bớt: "Nhưng việc hôm nay, bất luận chuyên sủng hay không thì trẫm đều che chở cho nàng."
Hoắc Trinh tất nhiên hiểu rõ ràng, tuy rằng Tịch Lan Vi động tay trước nhưng cũng vì hắn chạm vào người nàng. Một người là thân vương một người là cung tần, nếu nàng không động thủ tránh đi, vấn đề sẽ lớn hơn nữa. Hoắc Trinh trầm mặt thật sâu, sau đó khôi phục lại liếc nhìn Tịch Lan Vi một cái, chớp mắt không nhìn nữa, khom người cúi chào: "Thần đệ cáo lui."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)