Beta: Huệ Hoàng Hậu
Hai người cùng nhau đi Ngâm Nguyệt cư, chuyện vừa rồi Tịch Lan Vi không rõ ý của Hoắc Kỳ, nên thỉnh thoảng ngước mắt nhìn trộm thần sắc của hắn một chút.
Vào giữa thời điểm nóng nhất của mùa hè, ở hàng cây hai bên cung điện, ve sầu kêu không ngừng nghỉ. Âm thanh từng cơn từng cơn, thay nhau vang lên, nghe ra có chút ồn ào, nhưng lại tôn lên sự yên tĩnh của đêm tối một cách diệu kì.
Các cung nhân thức thời cách xa một chút, không có người bên cạnh quấy rầy, Hoắc Kỳ liền cảm thụ được rõ ràng Tịch Lan Vi đang thấp thỏm.
"Đừng nhìn nữa." Hắn bất thình lình quay đầu đi, nhàn nhạt ném cho nàng một câu.
"..." Tịch Lan Vi lập tức cúi đầu trầm xuống, lại lần nữa nhìn về phía hắn, như có điều suy nghĩ.
Tịch Lan Vi trong lòng mang ý cười lạnh lùng, đôi mắt rũ xuống, viết một câu lên tay hắn: "Không coi là vô lễ bất kính. Tấn vị là việc mừng, nhất thời cao hứng khó tránh khỏi quên hết tất cả."
Xét cho cùng cũng là do hắn ban tặng. Nếu không phải trong một tháng hắn sủng Hạ Nguyệt quá mức, khiến phân vị nàng ta lên rồi lại lên, nàng ta sao lại "Quên hết tất cả " vốn liếng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)