Beta: Huệ Hoàng Hậu
"Hoắc Trinh..." Tịch Lan Vi hút một ngụm khí lạnh, rước thêm một tiếng cười khinh miệt nữa của đối phương.
Giữa cảm giác lạnh lẽo này, tinh thần nàng từ từ tỉnh táo, nàng mở to mắt, một ánh nến le lói đâm thẳng vào mắt, nhưng nó lại làm đầu óc nàng sáng tỏ.
Là một ngôi nhà cũ nát... Không chỉ có cũ nát, chắc là đã bị bỏ không rất lâu rồi. Trong góc nhà đã bị kết mạng nhện, trên mạng nhện còn dính đầy tro bụi, cửa gỗ bị tàn phá chỉ còn một nửa, thậm chí trên cửa sổ hoàn toàn không có giấy bọc lại.
Đây là chỗ nào...
Tịch Lan Vi lại suy nghĩ, tin tưởng một đời trước chưa từng thấy qua nơi này, than thở trong lòng, phải thừa nhận đây lại là một chuyện bất ngờ nữa với nàng.
Mở mắt ra, Tịch Lan Vi quay đầu đi đã thấy Giản Tiểu Sương.
Tiểu Sương bị hai người che mặt giữ lại, miệng thì bị chặn, đôi mắt sáng của nàng ấy tràn ngập sự kinh hoảng, thấy nàng mở to mắt thì lại có một chút vui mừng.
An tĩnh một chút, Hoắc Trinh như có chút kinh sợ nhưng rất nhanh khôi phục lại bình thường: "Bổn vương hạ dược câm ngươi, ngươi huỷ hôn ước với bổn vương, xem như là hoà nhau đi — Được rồi, bổn vương đã nói không so đo quá nhiều về chuyện này."
Chẳng biết xấu hổ...
Tịch Lan Vi cười khẽ, ngay cả liếc hắn một cái cũng lười.
"Bổn vương biết hoàng huynh rất tin tưởng ngươi." Ánh mắt hắn dừng ở trên người nàng, vạch hỏi: "Nghe nói các dạng tấu chương đều không tránh để ngươi cùng xem?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


