Beta: Huệ Hoàng Hậu
Trên đường Hoàng đế đi tránh nóng lại đột nhiên hồi cung thì tất nhiên lục cung đều biết nguyên nhân — là Nghiên Chiêu nghi bị bắt đi.
Bất luận sắc mặt Hoàng đế âm trầm cỡ nào thì việc này với lục cung mà nói vẫn là một tin tức tốt. Đêm đó có phi tần thiếu kiên nhẫn tới Tuyên Thất điện, ý cười nhẹ nhàng mà dâng lên một chén canh được chế biến tỉ mỉ. Hoàng đế nhìn lướt qua, tất nhiên là không có tâm tình đi nếm thử cho nên đã phân phó phi tần ấy lui ra.
Tính ra vị này còn nhát gan nên lập tức phúc thân, vô cùng im lặng mà lui ra, không nhiều lời nữa.
Ngày thứ hai có người ở giữa trưa tới nhưng lại không giống nhau — cũng coi như là người nhát gan, Khâu Lương nhân. Chẳng qua khi Liễu thị còn ở đây, nàng ta với Tịch Lan Vi cũng ở chung một chỗ lâu ngày, ngày ngày nhìn Tịch Lan Vi được sủng ái thì không tránh khỏi việc ghen ghét.
Hai dĩa điểm tâm được làm tinh xảo, Khâu thị trình lên nhưng Hoàng đế vẫn chỉ nhìn lướt qua, rồi tiếp tục xem tấu chương trong tay, một nửa câu cũng không nói ra.
"Bệ hạ lo lắng cho Chiêu nghi nương nương nhưng không thể cái gì cũng không ăn..." Khâu Lương nhân ôn nhu khuyên nhủ, Hoàng đế khẽ "Ừ" một tiếng, nói với nàng ta: "Trẫm đã ăn cơm rồi."
Hoàng đế cũng không nhìn nàng ta nữa, tầm mắt lại dời trên quyển tấu chương, hắn cũng không nói lời nào, tuỳ ý để nàng ta không dám thở mạnh mà quỳ trong chốc lát, nhưng thật ra Viên Tự đã nháy mắt để nàng ta nhanh chạy khỏi rồi nên hắn cũng không trách móc gì nặng nề nữa.
Mắt thấy Khâu thị nơm nớp lo sợ mà rời đi, Hoắc Kỳ thở dài, gọi Viên Tự tới: "Truyền ý chỉ của trẫm xuống, phi tần các cung ai cũng không được tới Tuyên Thất điện cầu kiến."
"Vâng." Viên Tự đáp lời, rồi lại do dự dò hỏi: "Bệ hạ, buổi tối ngài..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


