Kỷ Minh Diệm gãi đầu, lại càng tò mò hơn, mắt hắn ta sáng lên và vỗ bàn nói: "Lâu rồi ta không nấu ăn cho mọi người, ngày mai ta sẽ vào bếp! Tam muội, muội mời phu quân mình đến dùng bữa chung nhé! Để lục ca xem xem hắn có được không, nếu không được thì lục ca sẽ tìm cách đổi cho muội một người mới."
Kỷ Vân Tịch: "Vâng, được ạ."
Tuyết rơi suốt một ngày một đêm.
Trong ngôi nhà nhỏ của Ngô gia, sân sau đã phủ đầy tuyết.
Tuyết Trúc dậy từ sáng sớm, cầm chổi đứng ngẩn ngơ dưới mái hiên.
Tuyết vẫn rơi, tuyết trên mặt đất ngày càng dày hơn.
Vì vậy lúc này Tuyết Trúc không biết phải làm sao.
Bây giờ có quét cũng vô ích, vì tuyết vẫn chưa ngừng rơi.
Nhưng không quét thì hắn ta lại thấy khó chịu.
Phòng bếp trong nhà ở ngay phía đối diện, sau khi chuẩn bị bữa sáng xong, đại nương ở bếp ngáp dài đi ra, bước chân nhẹ nhàng, đạp tuyết bay qua chỗ Tuyết Trúc.
Bà ta vỗ vai hắn ta: "Đừng quét nữa, quét cũng phí công mà thôi."
Tuyết Trúc mím môi: "Nhưng khó chịu lắm."
"Quả nhiên vẫn còn là trẻ con." Đại nương thương cảm nói: "Ta thấy đứa nhóc ngươi thật thà nên sẽ nói với ngươi mấy câu."
Bà ta vô thức nhìn về phía phòng của Ngô Duy An và hạ giọng: "Ngươi cứ quét qua loa cho xong là được, đừng siêng năng quá. Giống như ta này, mỗi bữa chỉ chọn những món đơn giản nhất để chuẩn bị nên làm nhanh lắm. Còn vị kia ấy——" Bà ta hất cằm về phía phòng giặt là, "Hắn ta là thạo cách lười biếng nhất, nên ngươi hãy học hỏi nhiều vào."
Tuyết Trúc suy nghĩ một lúc rồi vẫn kiên quyết cầm chổi lao ra ngoài.
Đại nương phòng bếp tặc lưỡi lắc đầu, sau đó trở về phòng ngủ bù.
Trong phòng, lão Tần lại đến làm khách.
Ngô Duy An ném đan sâm mà Kỷ Vân Tịch gửi đến sáng sớm cho đối phương.
Lão Tần cầm chút đan sâm đó mà yêu thích không nỡ rời tay, cẩn thận nhét vào trong ngực: "Cuối cùng cũng đã ổn, ngày mai ta sẽ lên đường đến Dụ Châu để thăm tiểu công tử kia."
"Ừ, đi đường cẩn thận." Ngô Duy An vừa mới ngủ dậy, mái tóc dài được buộc gọn bằng một chiếc trâm gỗ đơn giản, hắn mặc một chiếc áo lót màu trắng, dáng người gầy gò lấp ló khi đi lại.
Lão Tần nhìn hắn, suy nghĩ một lúc rồi ám chỉ: "Đường đi xa xôi, số tiền ta mang theo có lẽ không đủ."
Ngô Duy An nhướng mày, hỏi ông: "Ông còn lại bao nhiêu?"
Bên Dụ Châu biết ông ta đến kinh thành để mua thuốc, nên đã đưa cho lão Tần một ít bạc.
Hiện tại ông ta còn khoảng năm trăm lượng: "Khoảng một trăm lượng."
Ngô Duy An: "Thế đủ rồi."
Lão Tần: "Ta tuổi cao sức yếu, thời tiết lại lạnh nên cũng phải đốt ít than trong xe..."
Ông lão này còn khỏe mạnh hơn cả thanh niên trẻ tuổi, sống thêm năm sáu mươi năm nữa cũng không thành vấn đề, gan cũng lớn rồi nhỉ, bây giờ còn làm tiền đến tận chỗ hắn?
Ngô Duy An suy nghĩ một lúc rồi nói với vẻ mặt chân thành: "Ông đưa một trăm lượng cho ta, ta sẽ sắp xếp người lo liệu mọi chuyện ăn ở đi lại cho ông, thế nào?"
Lão Tần lập tức từ chối: "Không cần đâu, người của ngươi đều dùng vào việc quan trọng, ta không làm phiền ngươi đâu."
Biết rằng hôm nay mình không lừa được tiền nên lão Tần định rời đi, nhưng trước khi đi, ông ta nhìn thấy lò sưởi nhỏ trong tay người ta thì lại động lòng: "Hay là ngươi cho ta mượn cái lò sưởi này đi?"
Ngô Duy An nheo mắt: "Nằm mơ."
Lão Tần tức giận: "Phỉ phui! Đồ vô lương tâm, trước kia lúc ngươi không có tiền, không có cô nương nào để mắt đến thì ta còn cho ngươi vay tiền. Bây giờ ngươi đã phát đạt thì ngay cả một cái lò sưởi cũng không nỡ cho ta mượn?"
Ngô Duy An: "Ông chỉ cho ta vay mười lượng hai mươi văn, cuối cùng ta còn trả lại ông tận hai mươi lượng."
Lão Tần ho khan một tiếng: "... Tiền ít cũng là tấm lòng mà."
Ngô Duy An: "Đừng mơ tưởng nữa, lò sưởi là Vân Nương tặng cho ta."
Lão Tần thở dài, phẩy tay bỏ đi.
Ngô Duy An tiễn lão Tần ra cửa rồi dặn dò cẩn thận một hồi, thấy ông ta biến mất trong làm tuyết trắng mới trở về phòng, cầm bức thư trên bàn và ngồi xuống.
Bức thư này được gửi đến cùng với đan sâm, hắn đưa tay mở ra.
Trong thư viết rất đơn giản, mời hắn tối nay đến Kỷ phủ dùng bữa.
Vì vậy, vào giờ Mùi, Ngô Duy An đã cùng Ngô Nhị đi đến Kỷ phủ.
Lúc này cách giờ dùng bữa tối vẫn còn sớm, Kỷ Minh Hỉ vẫn chưa trở về từ Bộ Lại, còn Kỷ Vân Tịch thì đang ở thư phòng xem sổ sách.
Kỷ Minh Song cũng đang chuẩn bị cho kỳ thi hội năm sau, ngồi bên cạnh xem tứ thư ngũ kinh.
Buổi đấu giá hôm qua đã kết thúc, Kỷ Vân Tịch đang tính xem lần này thu được lợi nhuận bao nhiêu, càng tính lông mày nàng càng giãn ra.
Nàng bỗng lên tiếng: "Ta thấy, lục ca trở về rất đúng lúc."
Mấy loại độc dược và thuốc giải của hắn ta bán được rất nhiều tiền.
Kỷ Minh Song liếc nàng một cái: "Để ta xem lát nữa muội còn nói được câu này không."
Kỷ Vân Tịch thở dài: "Lục ca đâu rồi?"
Kỷ Minh Song nhức đầu xoa xoa thái dương: "Chắc là ra ngoài mua thức ăn rồi."
Kỷ Vân Tịch: "Vâng."
Trong thư phòng im lặng một lúc.
Kỷ Vân Tịch lại nói: "Lần này huynh ấy định nấu gì?"
Kỷ Minh Song: "Không nói cho ta biết."
Kỷ Vân Tịch: "?"
Kỷ Minh Song hmím môi rồi lại mím môi tiếp: "Nói là mới nghĩ ra vài món ngon nên bảo chúng ta chờ đợi."
Kỷ Vân Tịch co giật khóe miệng: "Ta muốn đến Khai Thái trang một chuyến..."
Kỷ Minh Song nhìn nàng: "Muội yên tâm, chỉ cần muội còn ở kinh thành thì huynh ấy sẽ tìm cách đào ba thước đất để đích thân mang bữa tối đến cho muội."
Kỷ Vân Tịch: "..."
Trong thư phòng, hai huynh muội đang nói về Kỷ Minh Diệm.
Bên ngoài phủ, thiếu niên áo đỏ xách một giỏ thực phẩm đầy ắp, khi trở về thì đúng lúc gặp thị vệ đang nghênh đón Ngô Duy An và Ngô Nhị vào phủ.
Kỷ Minh Diệm dùng khuỷu tay huých vào thị vệ: "Hai người kia là?"
Thị vệ vội nói: "Lục gia, đó là hai vị công tử Ngô gia ạ."
"Ồ." Kỷ Minh Diệm bừng tỉnh, sau khi hỏi rõ thị vệ người nào là muội phu tương lai thì phấn khích chạy tới.
Nghe thấy động tĩnh phía sau, Ngô Nhị dừng bước quay đầu lại.
A hoàn dẫn đường bên cạnh bên họ vội vàng khom người: "Lục gia."
Ngô Nhị giật mình, vội vàng chắp tay, hành lễ cực kỳ cung kính: "Lục công tử, tại hạ là Ngô Duy Ninh."
Sau lưng hắn ta là Ngô Duy An đang né tránh, hành lễ theo có chút rụt rè và ngoan ngoãn gọi: "Lục, lục ca."
Kỷ Minh Diệm thường ngày luôn đối xử nhiệt tình với mọi người: "..."
Sự nhiệt tình của hắn ta đã bị tiếng "lục ca" này dập tắt, không còn một chút nhiệt nào.
Đôi mắt lấp lánh vì tò mò vừa rồi đã tan biến từng chút một.
"Ngươi là Ngô Duy An?" Kỷ Minh Diệm hỏi một cách không chắc chắn.
Ngô Duy An nhỏ giọng: "Phải..."
Kỷ Minh Diệm: "Ngươi thật sự là, người đính hôn với tam muội của ta, Ngô Duy An?"
Ngô Duy An tiếp tục nhỏ giọng đáp: "Hẳn, hẳn là vậy?"
Kỷ Minh Diệm chết trân tại chỗ.
Ngô Duy An kéo kéo tay áo đệ đệ: "Duy Ninh, chúng ta đi tìm Vân Nương thôi."
Ngô Nhị nhìn ca ca Kỷ gia đang ngây người, có chút không nỡ.
Nhưng hắn ta cũng không ở lại lâu, hành lễ thêm lần nữa rồi theo a hoàn đi đến thư phòng.
Kỷ Minh Diệm một mình xách túi thực phẩm đi theo sau.
Vì vậy, khi thoáng nhìn thấy ba người này bước vào thư phòng, Kỷ Vân Tịch và Kỷ Minh Song đã phát hiện tâm trạng của lục ca nhà mình không ổn.
Hồn bay phách lạc, như thể đã phải chịu một đả kích nào đó.
Trong khi đó, Ngô Duy An lại sáng mắt lên, buông gấu áo đệ đệ ra, bước nhanh đến trước giường Kỷ Vân Tịch và nói với vẻ hơi ngượng ngùng: "Vân Nương, ta nhớ nàng quá."
Kỷ Minh Song: "..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
