Ngô Duy An mấp máy miệng, sau đó lại há miệng như muốn nói lại thôi, biểu cảm vừa khó chịu vừa cố nhịn: "Không, không sao, mình ta nhớ nàng là được."
Mọi người: "..."
"Ừm." Kỷ Vân Tịch gật đầu, chỉ vào chiếc giường trống và chào hỏi hai vị Ngô gia: "Một lúc nữa mới đến giờ dùng bữa tối, ngồi đi, xin cứ tự nhiên."
Vì vậy, năm người của hai nhà Kỷ Ngô ngồi xuống một cách kỳ lạ, rơi vào một bầu không khí kỳ dị.
Tất nhiên, hai vị phu thê tương lai là người trong cuộc thì lại rất thoải mái tự nhiên.
Kỷ Vân Tịch lật xem sổ sách xong thì tiếp tục xem quyển tạp thư chưa đọc xong mấy hôm trước.
Quãng thời gian trước cứ bận rộn mãi, mấy ngày nay cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi được một chút.
Ngô Duy An không xem gì cả, chỉ ngoan ngoãn ngồi trên chiếc giường ở gần Kỷ Vân Tịch nhất mà nhìn nàng một cách thâm tình, thỉnh thoảng ăn bánh ngọt và uống trà.
Hoàn toàn phớt lờ hai ca ca Kỷ gia đang trừng mắt, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mình.
Hơn nữa, không biết là cố ý hay vô tình.
Mà thỉnh thoảng Ngô Duy An sẽ liếc mắt nhìn hai vị ca ca, sau đó lại tỏ vẻ sợ hãi và lập tức thu hồi tầm mắt, cố ý dựa sát người về phía Kỷ Vân Tịch, như thể hai ca ca nọ muốn hại hắn vậy.
Kỷ Minh Song tức đến mức suýt cắn nát răng.
Kỷ Minh Diệm lại càng nắm chặt nắm đấm, hận không thể lao tới cắn đứt một miếng thịt trên người hắn.
Không khí trong thư phòng rất kỳ lạ.
Ngô Nhị cảm nhận được rõ ràng, hắn ta cúi đầu mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, cầm lấy một quyển sách sẽ ra thi trong kỳ thi hội năm sau và giả vờ như đang đọc.
Nhìn bộ dạng đó của Ngô Duy An, Kỷ Minh Diệm không chịu đựng nổi nữa.
Hắn ta sợ mình sẽ thật sự xông lên cắn chết tên này mất.
Hắn ta kéo Kỷ Minh Song ra khỏi thư phòng.
Kỷ Minh Diệm: "Tam muội rốt cuộc bị làm sao vậy?"
Kỷ Minh Song thở dài: "Ta cũng muốn biết."
Kỷ Minh Diệm: "Không phải đệ vẫn luôn ở trong phủ sao?"
Kỷ Minh Song: "Sao ta biết được? Dương Vệ Thiêm đến từ hôn, muội ấy nói muốn một mình đến chùa Pháp Ân để giải tỏa tâm trạng, kết quả khi trở về lại thành ra thế này."
Kỷ Minh Diệm rất đau lòng: "Rốt cuộc muội ấy coi trọng điểm gì ở tên kia vậy?"
Kỷ Minh Song cũng có vẻ khó nói nên lời: "Huynh trưởng nói, Kỷ Tam thích vì tên đó nghe lời."
Kỷ Minh Diệm: "..."
"Thôi bỏ đi, ta đi nấu cơm." Kỷ Minh Diệm xách giỏ thực phẩm, quyết định vẫn là mắt không thấy tâm không phiền.
Hôm nay hắn ta nhất định phải trổ tài, nấu thật nhiều món ngon để trút giận!
Kỷ Minh Song nhìn hắn ta với ánh mắt khó tả: "Kỷ Lục, sao huynh thích nấu ăn vậy?"
Nói đến sở thích của mình, nụ cười trên mặt Kỷ Minh Diệm lập tức rạng rỡ: "Thích thì thích thôi, làm gì có nhiều tại sao như vậy? Giống như đệ thích đi du ngoạn sơn hà, kết giao bằng hữu vậy."
Kỷ Minh Song muốn nói lại thôi: "Nhưng mà—"
Kỷ Minh Diệm dùng đôi mắt linh động long lanh nhìn thất đệ: "Sao vậy?"
Kỷ Minh Song: "Thôi, không có gì, huynh đi đi."
Mùa đông trời tối sớm.
Mới giờ Tuất mà bên ngoài đã tối đen, Kỷ phủ thắp hết nến lên.
Bên dưới hành lang ngoài trời, ánh lửa ấm áp mờ ảo chiếu vào những bông hoa tuyết như bông, đạt được sự cân bằng kỳ diệu giữa lạnh và ấm.
Trong phòng ăn, lò sưởi đốt than bạc rất nóng.
Kỷ Minh Hỉ vừa mới trở về, mặt đỏ bừng vì lạnh.
Hắn ta ngồi xuống vị trí chủ tọa, trước tiên nói vài lời quan tâm đến hai vị công tử Ngô gia: "Hôm nay phủ đệ có ổn không?"
Ngô Duy An thường không trả lời, nên những câu này đều do Ngô Nhị trả lời: "Bẩm Hầu gia, mọi thứ đều ổn. Mấy ngày nay đa tạ tam cô nương đã tặng than bạc, phụ thân bảo ta cảm ơn mọi người."
Ngô Nhị trước giờ vẫn rất được mọi người yêu thích.
Hắn ta và ca ca mình đều không phải kiểu ngoại hình xuất chúng, nhưng tổng thể lại cho người ta cảm giác rất tốt.
Cung kính lễ phép, lương thiện ôn hòa.
Kỷ Minh Hỉ nói thêm vài câu với hắn ta và còn hỏi thăm một số chuyện học hành.
Còn về Ngô Duy An đang dính lấy Kỷ Vân Tịch bên kia...
Kỷ Minh Hỉ khẽ thở dài: "Minh Diễm vẫn chưa xong sao?"
Kỷ Minh Song khoanh tay: "Bảo là sắp xong rồi."
Quả nhiên, vừa dứt lời, những người hầu trong phủ lần lượt bưng đồ ăn vào.
Vừa vào đã mang theo hương thơm của thức ăn.
Ngô Duy An vô thức hít nhẹ mũi.
Gân hươu hầm đất sét, cá chẽn hoa quế, tôm ngũ vị...
Thậm chí trong mắt hắn đã hiện ra hình dáng của thức ăn.
Cho đến khi từng món ăn được bày lên bàn.
Ngô Duy An: "..."
Ngô Nhị: "..."
Kỷ Vân Tịch và Kỷ Minh Song vô thức nhìn nhau, trong mắt chứa đầy sự bất lực.
Tiếp đó, Kỷ Minh Diệm đặt cháo trên tay xuống, rất nhiệt tình múc cháo cho từng người.
Ngay cả Ngô Duy An mà hắn đang ghét nhất, chỉ hận không thể đầu độc cho chết đi, giờ đây cũng đã bỏ qua chuyện cũ mà múc cho một bát.
Kỷ Minh Diệm luôn rất nhiệt tình trong việc nấu ăn và để mọi người thưởng thức tay nghề nấu nướng của mình.
Kỷ Vân Tịch và mấy vị huynh trưởng từ nhỏ đến lớn đã nhiều lần định can thiệp, nhưng mà chẳng có tác dụng gì.
Mấy người Kỷ Vân Tịch đã tuyên bố từ bỏ, chỉ có thể thuận theo tự nhiên.
Cháo có màu xanh lục, là màu xanh vô cùng tươi tắn, xanh đến mức nhìn phát sởn da gà.
Thứ này thật sự rất bổ dưỡng cho sức khỏe ư? Lẽ nào không phải ăn vào rồi ngay lập tức chết tươi sao?
Còn nữa, những món ăn trên bàn kia, rốt cuộc là thứ gì thế??
Tại sao canh lại có màu xanh lam?
Tại sao thịt lại có màu tím?
Tại sao canh cá lại đỏ tươi như vậy?
Còn thứ kia, thứ kia trông giống như... đó là thứ gì thế??
Dù Kỷ Minh Song đã có sự chuẩn bị trong lòng, nhưng khi nhìn thấy vẫn có chút khó mà chấp nhận được.
Từ nhỏ Kỷ Minh Diệm đã thích những màu sắc tươi tắn, làm thế nào để màu sắc món ăn trông tươi tắn và làm thế nào để hình dạng trông độc đáo, vẫn luôn là mục tiêu theo đuổi của Kỷ Minh Diệm.
Đây cũng là lý do tại sao hắn ta thích chế độc.
Nhưng khi Kỷ Minh Song nhìn thấy vẻ mặt của Ngô Nhị phía đối diện, hắn ta đột nhiên trở nên bình tĩnh lạ thường.
Hắn ta nhắm mắt lại, múc một thìa cháo vào miệng.
Kỷ Minh Diệm thấy hắn ta nhắm mắt lại nếm kỹ, thì chống cằm chớp mắt hỏi: "Thế nào? Mùi vị không tệ chứ?"
Kỷ Minh Song: "... Không tệ."
Kỷ Minh Song nói câu này không phải là trái với lương tâm.
Tay nghề của Kỷ Minh Diệm quả thực không tệ, món ăn nấu ra có mùi vị khá ngon.
Chỉ có điều, màu sắc kỳ quái, hình dạng kỳ lạ.
Kỷ Minh Diệm vui vẻ, quay sang mời Kỷ Vân Tịch.
Hắn ta gắp cho Kỷ Vân Tịch một miếng thịt màu tím: "Tam muội, muội mau nếm thử đi."
Kỷ Vân Tịch lúc này mới đưa tay cầm đũa.
Nàng vô thức quay đầu nhìn về phía Ngô Duy An bên kia.
Ngô Duy An đang nhìn nàng, trên mặt trông có vẻ dịu dàng, nhưng trong đôi mắt lại mang theo chút hả hê.
Kỷ Vân Tịch đột nhiên mở nụ cười với hắn, trở tay gắp miếng thịt đi: "An Lang nếm thử xem, huynh trưởng của ta nấu ăn rất ngon."
Ngô Duy An ngượng ngùng nói: "Cảm ơn Vân Nương."
Hắn liền nhét miếng thịt đó vào trong miệng.
Ồ, là thịt lợn rừng thượng hạng, không biết đã trộn thêm loại dược liệu đổi màu nào mà mang theo chút ngọt thanh của thực vật, mùi vị khá độc đáo.
Kỷ Vân Tịch liếc nhìn muốn đánh giá, nhưng lại không muốn mở miệng hỏi Lục ca nên đã hỏi giúp: "Thế nào?"
Ngô Duy An cầm đũa: "Ngon lắm, tài nấu nướng của lục ca rất tốt."
Vì vậy sau đó, Kỷ Vân Tịch cứ gắp thức ăn cho Ngô Duy An mãi.
Canh màu xanh lam, thịt có hình dạng giống như vật thể trong nhà vệ sinh và vân vân.
Bất kể nàng gắp cho hắn thứ gì, hắn cũng đều ăn hết, còn tỏ vẻ rất cảm động.
Tóm lại sau bữa ăn này, chỉ có đại ca Kỷ Minh Hỉ và Ngô Duy An là ăn vui vẻ nhất.
Còn Kỷ Minh Song, Kỷ Vân Tịch và Ngô Nhị, về cơ bản chỉ cần có thể không động đũa thì sẽ không động đũa.
Ăn thì cũng được, nhưng sau khi ăn xong luôn có ảo giác không biết có phải vừa rồi bọn họ đã ăn... hay không, nên cả người sẽ rất không thoải mái.
May mà Kỷ Minh Diệm bận rộn nên không phải ngày nào cũng nấu ăn.
Bữa tối kết thúc, đồ ăn còn thừa khá nhiều.
Kỷ Minh Diệm nhìn đống thức ăn thừa mà nhà bếp dọn về, có chút buồn rầu.
Có vẻ Minh Song và Vân Tịch vẫn không thích tay nghề nấu ăn của hắn ta.
À.
Không sao, hôm khác hắn ta sẽ nghĩ cách cải tiến thêm một chút.
Nghĩ vậy, Kỷ Minh Diệm lấy lại sự nhiệt tình và hoạt bát chạy đến thư phòng, kết quả lại gặp Kỷ Vân Tịch và Ngô Duy An đang nói chuyện ở bên ngoài.
Ngô Duy An đang hỏi Kỷ Vân Tịch: "Nàng ăn no chưa, ta thấy tối nay nàng ăn không nhiều lắm."
Kỷ Vân Tịch bình tĩnh nói: "No rồi."
Trước bữa tối, nàng đã cố ý bảo người nấu một ít thức ăn ở phòng bếp nhỏ trong viện của mình, ăn no bảy tám phần rồi mới đến dùng bữa tối.
Ngô Duy An lại nói: "Lục ca của nàng nấu ăn rất đặc biệt, có nhiều món trước đây ta chưa từng nếm thử bao giờ, ta thấy rất ngon."
Kỷ Vân Tịch: "Ồ, ta sẽ chuyển lời đến lục ca, lần sau sẽ gọi chàng."
Ngô Duy An: "Ta thấy hôm nay đồ ăn còn thừa khá nhiều?"
Hắn đã nếm thử từng món, Kỷ Minh Diệm dùng toàn những nguyên liệu thượng hạng, và thực sự đã trộn vào không ít dược liệu quý giá. Trong đó, hắn cảm thấy dường như có một món còn cho thêm vào một ít đan chi?
Xa xỉ thật.
Ngô Duy An muốn gói một ít mang về, nhưng nói thẳng ra thì lại không tiện lắm, có vẻ hơi mất mặt.
Kỷ Vân Tịch hiểu ý nên lập tức tiếp lời: "Vậy nhé, ta bảo Bảo Phúc gói cho chàng một ít, mang về cho người nhà nếm thử."
Vẻ mặt Ngô Duy An chân thành, nói một cách tình cảm: "Vân Nương, nàng tốt thật."
Ban đêm, Kỷ Minh Song trằn trọc mãi không ngủ được, nên đã sang phòng bên cạnh tìm Kỷ Minh Diệm.
"Chúng ta phải nghĩ cách phá hỏng chuyện hôn sự này." Kỷ Minh Song cau mày nói: "Tuy rằng làm như vậy không công bằng với Ngô gia cho lắm, nhưng ta không muốn sau này Kỷ Tam Nương phải hối hận."
Kỷ Minh Diệm vừa lắc lư đôi chân vừa viết vẽ trên giấy, nghe vậy thì ngẩng đầu lên: "Minh Song à, thật ra, muội phu cũng không đến nỗi nào đâu."
Kỷ Minh Song: "???"
Kỷ Minh Diệm: "Ta thấy hắn vẫn có ưu điểm."
Kỷ Minh Song sắp điên lên: "Ưu điểm gì??"
Kỷ Minh Diệm khen ngợi: "Rất có phẩm vị."
Kỷ Minh Song sắp phát điên mất: "Hắn đã cho huynh uống thứ thuốc mê hồn nào thế?"
Kỷ Minh Diệm nghĩ đến mà thấy vui lắm: "Hắn rất thích tay nghề nấu ăn của ta."
Buổi tối, chính muội phu kia là người ăn nhiều nhất, thái độ hưởng thụ nhất, là đầu bếp nên Kỷ Minh Diệm có thể cảm nhận được.
Kỷ Minh Diệm vỗ vai hắn ta: "Minh Song, không thể nghĩ mọi chuyện tiêu cực như vậy được. Đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện đổi muội phu, chúng ta có thể dạy hắn sửa những điểm không tốt mà. Dẫn hắn đi rèn luyện lòng dũng cảm để bồi dưỡng một chút khí khái nam nhi chẳng hạn."
Kỷ Minh Song: "..."
Kỷ Minh Diệm là người có năng lực hành động rất mạnh, hôm kia vừa nói với Kỷ Minh Song là sẽ thay đổi tính cách của muội phu tương lai, sáng hôm sau hắn ta đã nghĩ ra cách làm rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
