Kỷ Minh Diệm cũng không tức giận, nụ cười rạng rỡ trên mặt hắn ta chưa từng ngừng lại, vẫn muốn dang rộng hai tay về phía Kỷ Vân Tịch: "Nhưng ta là ca ca ruột của muội."
"Ca ca ruột cũng không được." Kỷ Vân Tịch lại lùi về sau một chút, lạnh lùng từ chối.
Nhưng rốt cuộc cũng vô dụng.
Tính cách của Kỷ Minh Diệm vẫn luôn như vậy, muốn ôm ai thì nhất định phải ôm được, muốn làm gì nhất định cũng sẽ làm.
Hắn ta cũng đi lên giường, trước tiên ôm muội muội một cái, sau đó xoa mái tóc chải gọn gàng của nàng thành hình tổ chim.
Kỷ Vân Tịch cứ ngồi như vậy, khuôn mặt lạnh như băng giá ngàn năm không tan trên đỉnh núi tuyết.
Nàng không kìm được mà thầm mắng một câu.
Mẹ nó.
Kỷ Minh Diệm xoa nắn tam muội xong thì nhắm vào Kỷ Minh Song.
Thấy đối phương lao về phía mình, Kỷ Minh Song đá một cước: "Cút xa một chút!"
"Ta là lục ca của đệ đấy!" Kỷ Minh Diệm không hề né tránh mà vẫn lao vào người đệ đệ.
Rốt cuộc Kỷ Minh Song vẫn không dồn sức vào chân nên đương nhiên đã bị ôm chầm lấy.
Hắn ta vô cùng tức giận: "Kỷ Minh Diệm, huynh là chó đấy à, cút xa ra một chút!"
Sau một hồi nhiệt tình, cả nhà cuối cùng cũng được ngồi xuống hàn huyên.
Kỷ phủ rộng lớn, các huynh muội đều có sân riêng, sân nào cũng đều có thư phòng.
Nhưng các huynh muội của Kỷ gia đều thích đến ở cùng huynh trưởng Kỷ Minh Hỉ.
Nếu không phải vì cha mẹ đều đã mất, để lại đệ muội trong phủ, hắn ta là huynh trưởng cần gánh vác trách nhiệm của người chủ gia đình, phải bảo vệ Kỷ gia, thì hắn ta đã đến chùa tu hành rồi.
Trên đời này, Kỷ Minh Hỉ không ham quyền cũng không ham tiền, động lực duy nhất khiến hắn ta còn lăn lộn trong triều chính chính là người thân và bạn bè.
Do đó, tâm thái của hắn ta rất tốt, làm việc chậm rãi, không vội không vàng.
Dù trước mặt mình có khó khăn lớn đến mấy đặt, hắn ta cũng đều có thể an yên chìm vào giấc ngủ.
Đây là một sức mạnh tinh thần vô cùng to lớn, ngay cả Kỷ Vân Tịch đã sống hai kiếp, lăn lộn trong thương trường cũng phải thừa nhận rằng, ở bên cạnh ca ca cả, tâm trạng sẽ trở nên bình hòa và tĩnh lặng.
Giống như mọi chuyện trên đời này, dù là sinh tử cũng chẳng có gì to tát.
Lúc nhỏ, chỉ một cái giường là có thể nhét vừa mấy đứa trẻ Kỷ gia.
Sau này lớn dần lên, mấy đứa con trai không còn thích dính vào chung một giường nữa, ngược lại còn ghét bỏ lẫn nhau.
Tất nhiên, Kỷ Minh Diệm là ngoại lệ.
Do đó, vài năm trước, Kỷ Vân Tịch đã cho cải tạo thư phòng trong phủ.
Nàng cho xây thư phòng rộng rãi và sáng sủa, mô phỏng theo cấu trúc của thư viện hiện đại và xây dựng một thư viện nhỏ theo phiên bản thu nhỏ trong phủ.
Hơn nữa, bàn ghế trong thư viện đã được đổi thành những chiếc giường mỹ nhân. Giường mỹ nhân được làm bằng gỗ lim thượng hạng, có thể ngồi, có thể dựa và có thể nằm. Để tiện lợi, người ta còn kéo dài ra một khoảng nhỏ dùng để đặt chén trà, đĩa bánh và đĩa hoa quả.
Lúc này, Kỷ Vân Tịch, Kỷ Minh Diệm và Kỷ Minh Song đều đang chỉnh trang lại dung nhan trên giường.
Kỷ Vân Tịch mím môi, vẻ mặt lạnh tanh, dứt khoát gỡ búi tóc của mình ra, mái tóc dài đen nhánh mềm mại buông xuống.
Kỷ Minh Song còn thảm hại hơn, ngay cả quần áo cũng bị xộc xệch.
Hắn ta vừa chỉnh trang vừa không nhịn được ném sang một quyển sách.
Kỷ Minh Diệm đưa tay đón lấy, mở to mắt nhìn hắn ta tủi thân: "Ta chỉ nhớ mọi người thôi mà."
Kỷ Minh Song: "Huynh tìm được Độc nương tử rồi à?"
Kỷ Minh Diệm lắc đầu.
Kỷ Vân Tịch và Kỷ Minh Song nhìn nhau rồi tiếp lời: "Vậy lục ca, huynh còn tìm nữa không?"
"Tất nhiên là tìm chứ." Kỷ Minh Diệm bừng bừng hứng thú: "Này, ta không tin lsf không tìm được nàng!"
Kỷ Vân Tịch cụp mắt: "Vậy lục ca, sao huynh lại quay về?"
Nói đến chuyện này.
Kỷ Minh Diệm ngồi xếp bằng trên giường, quay phắt đầu lại.
Huynh muội Kỷ gia không ai là có dung mạo kém, tất cả đều có dáng vẻ thượng thừa, chỉ là phong cách không giống nhau.
Kỷ Minh Hỉ nho nhã theo hệ Phật , Kỷ Vân Tịch thì kiêu sa lạnh lùng, Kỷ Minh Song tuấn tú phóng khoáng, còn Kỷ Minh Diệm chính là——
Chú chó con năng động vui vẻ.
Lúc này, đối mặt với đôi mắt to tròn long lanh của lục ca nhà mình, Kỷ Vân Tịch thực sự chỉ có thể nghĩ đến tính từ miêu tả này.
Kỷ Minh Diệm lấy đan chi ra ném sang một bên: "Ta nghe nói ta đã đổi muội phu."
Kỷ Vân Tịch gật đầu: "Phải."
Kỷ Minh Diệm: "Ngươi không đợi ta về rồi hẵng quyết định sao!"
Kỷ Vân Tịch: "Muốn quyết định thì đã quyết định rồi."
Kỷ Minh Song hừ lạnh: "May mà quyết định sớm, đợi huynh về thì hoa cải cũng héo mất."
Hắn ta nhắc đến chuyện tuyển tú mấy ngày trước, nếu hôn sự của muội muội quyết định trễ thêm vài ngày nữa, e là sau này khi gặp lại muội muội, hắn ta chỉ có thể quỳ xuống gọi là nương nương.
Kỷ Vân Tịch liếc nhìn thất ca.
Trước kia, lần nào thất ca cũng không hài lòng về hôn sự của nàng, nhưng bây giờ lục ca vừa về, tự nhiên hắn ta lại đứng về phía Kỷ Vân Tịch.
Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn bè, đây là một lẽ bất biến từ xưa đến nay.
Kỷ Minh Diệm khinh thường: "Trong thư đệ đã nói thế nào? Bảo ta mau chóng quay về cùng ngăn cản tam muội, nếu không phải đã xem thư của đệ thì ta vẫn đang tìm Độc nương tử kia kìa."
"……" Kỷ Minh Song khựng lại, chuyển chủ đề: "Thôi không nói những chuyện này nữa, họa phúc khó lường, nhưng mà chuyện tên Dương Vệ Điền kia thì sao……"
"Đúng rồi." Kỷ Minh Hỉ đang yên lặng đọc sách, mặc kệ các đệ đệ muội muội ầm ĩ, nghe đến đây, thuận miệng thông báo: "Dương Vệ Điền chết rồi."
Vừa dứt lời, thư phòng lập tức im bặt.
Ba người đồng loạt quay đầu nhìn hắn ta.
Kỷ Vân Tịch: "?"
Kỷ Minh Song: "???"
Kỷ Minh Diệm: "???!!!"
Ba huynh muội nhìn nhau.
Kỷ Minh Song kinh ngạc: "Đại ca, chuyện này xảy ra từ khi nào vậy?"
Kỷ Minh Hỉ lật một trang sách, suy nghĩ một lát: "Khoảng một hai canh giờ trước gì đấy."
Lần này, ngay cả Kỷ Vân Tịch cũng có chút không nói nên lời: "Vừa nãy sao huynh trưởng không nói?"
Có rất ít chuyện có thể khiến Kỷ Vân Tịch kinh ngạc, cái chết của Dương Vệ Điền này quả thực khiến nàng bất ngờ.
Bởi vì theo cốt truyện trong sách mà nàng biết, Dương Vệ Điền sẽ sống đến cuối cùng, làm đến chức thừa tướng và hưởng vài năm vinh hoa phú quý rồi mới bị tân hoàng đế diệt cả nhà.
Nhưng bây giờ mới đến đâu chứ, vậy mà nhân vật phụ quan trọng trong sách đã chết rồi ư?
Hơn nữa, Dương Vệ Điền không phải kẻ ngu, tâm cơ sâu, cũng được coi là người trầm ổn.
Nàng còn tưởng rằng ngũ hoàng tử sẽ tìm cách cứu Dương Vệ Điền, không ngờ lại ra tay tàn nhẫn ngay khi lục ca nàng vừa về.
Đây chính là sự khác biệt giữa thời cổ đại và hiện đại, nếu hoàng gia muốn động đến ngươi thì căn bản không cần nể tình.
Cũng chính vì vậy, Kỷ Vân Tịch nhất định phải chọn một người chồng tốt, để lăn lộn vào chốn triều đình.
Thực ra các huynh trưởng trong nhà đều không tệ, nhưng họ chưa bao giờ chủ động hại người. Tính tình quá ngay thẳng, cộng thêm việc Kỷ gia nàng thế lớn, dễ khiến người khác đố kỵ nên ắt sẽ bị người ta bày mưu hãm hại.
Do đó, chỉ có những người thông minh như Ngô Duy An, không có lương tâm mà chỉ biết nhìn vào lợi ích mới có năng lực bảo vệ Kỷ gia nàng bình an và thịnh vượng trong ván cờ này.
"Không phải Minh Diệm đã về rồi sao? Ta thấy các đệ muội vui vẻ nên để các ngươi hàn huyên trước, bây giờ nói cũng vậy thôi." Kỷ Minh Hỉ đáp.
Kỷ Minh Diệm ồ lên một tiếng, rất tiếc nuối: "Trên đường đệ đã cố ý chuẩn bị mấy loại thuốc độc, định dùng để tra tấn hắn ta. Xem ra kẻ đứng sau cũng sợ loại thuốc độc này của đệ." Hắn ta vừa mới đến kinh thành thì người đã chết ngay.
Kỷ Minh Song cau mày: "Vậy không phải là manh mối bị đứt rồi sao?"
Kỷ Minh Diệm suy nghĩ một lát, lập tức nhảy xuống giường: "Ta đến Đại lý tự xem thử."
Nói xong lại vội vã rời đi.
Kỷ Minh Song không do dự quá lâu, cũng đi theo.
Trong thư phòng chỉ còn lại Kỷ Vân Tịch và đại ca.
Theo suy nghĩ của Kỷ Minh Hỉ, chuyện này về cơ bản không thể điều tra thêm được nữa.
Huống hồ, hắn ta cũng không giỏi phá án, có lo lắng cũng vô ích, chi bằng tiếp tục suy nghĩ xem khoa cử mùa xuân năm sau nên tiến hành như thế nào.
Còn về kẻ đứng sau, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, Kỷ Minh Hỉ cũng không hoảng sợ.
Kỷ Vân Tịch vẫn luôn vững vàng tâm lý, hơn nữa nàng biết rõ chuyện này là thế nào.
Bộ Hình và Đại lý tự nhìn bề ngoài trông có vẻ không liên quan đến ngũ hoàng tử, nhưng thực chất đều là người của hắn ta.
Hiện tại trong hoàng gia Đại Ngu, ngoài thái tử còn có một số hoàng tử khác.
Thái tử là đích tử, kế vị là danh chính ngôn thuận, hơn nữa lại còn có danh tiếng và năng lực tốt.
Nhưng các hoàng tử khác ngầm ngấm tranh đấu nhau, đấu đá âm thầm trong bóng tối.
Còn người được định sẵn sẽ lên ngôi trong sách là ngũ hoàng tử, hiện tại thế lực còn yếu nên ít người để ý.
Nhưng thế lực của hắn ta đã lan rộng khắp triều đình, chỉ là tạm thời chưa ai phát hiện ra mà thôi.
Nhưng dù vậy, Kỷ Vân Tịch vẫn chưa bao giờ nhắc nhở huynh trưởng, cũng không nói với bất kỳ ai.
Ban đầu là ngũ hoàng tử ở trong tối, bọn họ ở ngoài sáng.
Nhưng sau khi Kỷ Vân Tịch biết được cốt truyện trong sách, thì đã trở thành ngũ hoàng tử ở ngoài sáng, nàng ở trong tối.
Nàng không cần phải đánh rắn động cỏ, như vậy thì hành động tiếp theo mới có thể tiếp tục diễn ra theo như cốt truyện trong sách, khi đó Kỷ Vân Tịch sẽ không còn lo lắng nữa.
Nếu không, nàng nói cho các huynh trưởng biết thì đến lúc đó rắn sẽ bị kinh động mà đi đường vòng, ngược lại còn bất lợi hơn.
Kỷ Vân Tịch nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài của mình, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ngoài thư phòng là hậu viện của phủ, bên ngoài có đình đài lầu các, cây cối núi đá, hàng chục cây mai đua nhau khoe sắc.
Tuyết vẫn rơi, phủ lên toàn thế giới một màu trắng xóa.
Giờ đã là cuối đông, trời sắp vào xuân.
Dương Vệ Điền bị một nhát kiếm đâm vào cổ họng.
Đối phương ra tay rất dứt khoát, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Kỷ Minh Diệm và Kỷ Minh Song đã điều tra khắp nơi nhưng vẫn không phát hiện ra điều gì, đành phải trở về tay không.
Hai người trở về phủ đúng lúc dùng bữa tối nên bốn người cùng nhau dùng bữa.
Bữa tối hôm nay thịnh soạn hơn nhiều so với ngày thường, có thêm một số món ăn mà Kỷ Minh Diệm yêu thích từ nhỏ như vịt om, cá kho tộ...
Kỷ Vân Tịch nhớ đến một chuyện: "Lục ca, huynh cắt cho ta một ít đan sâm nhé."
Kỷ Minh Diệm ăn cơm rất vui vẻ, gắp thức ăn không ngừng nghỉ: "Được thôi."
Kỷ Minh Song liếc nhìn nàng: "Muội muốn đan sâm để làm gì?"
Kỷ Vân Tịch cũng không giấu diếm: "Ta tặng cho phu quân tương lai."
Vừa dứt lời, Kỷ Minh Hỉ và Kỷ Minh Song đều dừng đũa.
Mặc dù nhờ có mối hôn sự này mà bây giờ muội muội của họ mới không phải tham gia tuyển tú.
Hắn ta đã sai rồi, hắn ta không nên viết thư cho Kỷ Minh Diệm, bây giờ hắn ta rất hối hận.
Kỷ Vân Tịch trả lời một cách khách quan: "Hắn không xấu."
Kỷ Minh Song khẽ cười.
Kỷ Minh Diệm ồ lên một tiếng: "Minh Song còn bảo hắn ẻo lả."
Kỷ Minh Song: "..."
Kỷ Vân Tịch: "Cũng không hẳn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)