Ngô Duy An cung kính cúi chào nàng: "Tâm ý của Vân Nương, tại hạ nhất định ghi nhớ."
Đối với Kỷ Vân Tịch, một lượng đan chi chẳng qua chỉ như muối bỏ bể nên nàng không mấy để tâm: "Khách sáo rồi."
"Những ngày này có lẽ phủ đệ sẽ mời An Lang dùng bữa." Kỷ Vân Tịch dừng lại một chút: "Đến lúc đó còn phải làm phiền chàng đi một chuyến."
Kỷ Vân Tịch là người như thế nào?
Đồ ăn cái mặc của nàng đều là loại tốt nhất.
Đồ ăn của Kỷ phủ chắc chắn ta càng không cần phải nói.
Có món ngon miễn phí, ai mà không ăn thì đúng là ngốc.
Đương nhiên là Ngô Duy An đồng ý ngay.
Quan trọng nhất là, Kỷ gia này rất hay thù dai, nếu ngươi trộm cắp đồ của Kỷ gia thì đời này của ngươi coi như xong.
Cho dù chỉ trộm một viên dạ minh châu trị giá năm trăm lượng bạc, Kỷ gia cũng sẽ không chút do dự ném ra mấy nghìn mấy vạn lượng vàng bạc để treo giải thưởng truy nã ngươi khắp Đại Du, không bắt được thì không bỏ qua.
Cho nên chưa từng có ai dám động vào sản nghiệp của Kỷ gia, mọi người đều ngầm hiểu, chờ chủ nhân rời khỏi Khai Thái trang rồi hãy ra tay.
Những thông tin này là do thuộc hạ thu thập được mấy ngày trước gửi đến tay Ngô Duy An.
Tuy trước kia Ngô Duy An cũng chú ý đến mọi chuyện ở kinh thành, nhưng không tra cứu tỉ mỉ như vậy.
Hôm đó, sau khi xem xong những thứ này, hắn ta đã cảm thán với nhị đệ của mình: "Nếu sau này chúng ta muốn xuống thuyền tặc của Kỷ gia, e rằng sẽ hơi khó khăn."
Nhưng không ngờ nhị đệ lại ngây ngốc hỏi ngược lại hắn ta rằng tại sao phải xuống thuyền.
Ngô Duy An không biết nói gì.
Lẽ nào hắn ta phải nói với nhị đệ của mình rằng, là một nam tử, phải có khí phách, hắn ta không muốn phải bán thân mãi như vậy sao?
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, dạo gần đây điều kiện gia đình đúng là đã khá hơn nhiều, trên khuôn mặt gầy gò của nhị đệ cũng đã có chút thịt.
Thật đúng là từ cuộc sống tiết kieemk chuyển sang xa hoa giàu có thì dễ, nhưng đã có thói quen xa hoa giàu có mà chuyển kệ cuộc sống tiết kiệm thì khá khó khăn.
Cô nàng Kỷ Tam này, lòng dạ hiểm ác.
Ngô Duy An lắc đầu, thầm thở dài.
Hắn ta kéo Tuyết Trúc lại, rồi cúi đầu thì thầm dặn dò vài câu, sau đó lên xe ngựa của Ngô gia về Ngô phủ trước.
Hơn nữa xe ngựa còn là do chính hắn ta đánh xe.
Trong con hẻm nhỏ bên cạnh Khai Thái trang, Tuyết Trúc nhìn công tử đánh chiếc xe ngựa cũ nát rời đi, mặt đầy vẻ bối rối.
Hắn ta không tài nào hiểu nổi, tại sao công tử lại bắt hắn ta từ một tên quét rác quét đầu thành một tên quét rác bảo vệ đầu?
Hắn ta không có kinh nghiệm bảo vệ đầu người khác mà.
Nhưng may là cái đầu đó tự chạy khá nhanh, đi tới đi lui trong các ngõ lớn ngõ nhỏ của kinh thành , rất linh hoạt, đã cắt đứt mấy cái đuôi theo sau đến bảy tám phần.
Nhưng vẫn còn mấy cái đuôi bám rất chặt.
Khinh công của Tuyết Trúc rất tốt, lại rất giỏi ẩn núp trong bóng tối, hắn ta vừa định ra tay giúp đỡ.
Kết quả là một trận gió lạnh thổi qua, trong gió còn mang theo chút bụi.
Tuyết Trúc che mũi lại theo bản năng, nheo mắt nhìn những hạt màu trắng bay theo gió, trong lòng có chút ngứa ngáy.
Rất muốn tạt một thùng nước để giữ lại những hạt bụi bẩn này, rồi kéo đi từng chút một.
Nhưng hiện tại hắn ta có việc quan trọng nên không thể làm như vậy được, công tử sẽ mắng mất.
Tuyết Trúc kiềm chế lại, lúc này mới phát hiện những cái đuôi theo sau không biết từ lúc nào đã lặng lẽ ngã xuống đất.
Còn cái đầu mà công tử bảo hắn ta bảo vệ lại đang bắt đầu nhảy nhót khắp các phố lớn ngõ nhỏ.
Tuyết Trúc ngơ ngác: ???
Nhưng Tuyết Trúc vốn không muốn nghĩ nhiều, những chuyện này, hắn ta chỉ cần ghi nhớ trong lòng, sau đó kể lại cho công tử là được.
Hắn ta tiếp tục lặng lẽ đi theo cái đầu đang nhảy nhót kia.
Sau đó phát hiện ra giữa đường cái đầu đó đã thay một bộ trang phục trong một con hẻm sâu không có người, rồi lại tiếp tục nhảy nhót đi về phía Tuyên Nhân phường, cho đến khi đến Kỷ phủ mới dừng lại.
Tuyết Trúc nhìn đại ca thị vệ Kỷ phủ đã chỉ đường cho hắn ta hôm đó, vẻ mặt đại ca thị vệ mừng rỡ nói: "Lục gia trở về rồi!"
Tuyết Trúc vẫn ngơ ngác: ???
Hắn ta nhìn người thị vệ đó, rồi lại nhìn biển hiệu Kỷ phủ, sau đó nhìn cái đầu đã đi theo suốt đoạn đường.
Sau đó Tuyết Trúc mới muộn màng nhận ra, khuôn mặt của cái đầu đó khá quen thuộc.
"Tại sao lại quen thuộc?" Đại nương trong bếp có vẻ tám chuyện.
Ngô Duy An liếc bà ta một cái, bà ta rụt cổ lại, bĩu môi không nói gì.
Tuyết Trúc mô tả một cách nghiêm túc: "Giống với bức chân dung lục ca của phu nhân."
Đại nương trong bếp sáng mắt lên: "Đó là Kỷ Minh Diệm đấy!"
Từ sau khi Kỷ Vân Tịch tìm đến Ngô Duy An, hắn ta đã bảo thuộc hạ điều tra tất cả mọi thứ có thể về Kỷ phủ, bao gồm cả chân dung của các huynh trưởng trong nhà nàng cũng cho người nhà xem qua, để sau này gặp mặt sẽ có sự chuẩn bị trong lòng.
Kỷ Minh Diệm, con trai thứ sáu của Kỷ phủ, cũng được coi là một nhân vật nổi tiếng ở kinh thành.
Nhưng hắn ta không nổi tiếng bằng em trai và muội muội mình, bởi vì mọi người không thích nhắc đến hắn ta.
Kỷ Minh Diệm làm việc ở Đại lý tự, là tự chính của Đại lý tự.
Những vụ án trong tay hắn ta, cơ bản đều có thể tìm ra manh mối, bởi vì hắn ta có khả năng ép cung rất mạnh, nghe đồn thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn.
Cụ thể tàn nhẫn như thế nào, dân chúng bàn luận rất xôn xao, không dám khẳng định rốt cuộc đâu mới là sự thật.
Nhưng bây giờ xem ra, e là đã dùng độc.
Đại nương của phòng bếp rất có hứng thú với Kỷ Minh Diệm, bà ta trông có vẻ tầm bốn mươi năm mươi tuổi, nhưng đôi mắt lại cực kỳ trong suốt, ánh lên vẻ thích thú: "Tuyết Trúc, hắn ta thật sự lấy ra mấy thứ độc dược và thuốc giải đó sao?"
Ngô Duy An nhàn nhạt cảnh cáo: "Làm hỏng chuyện của ta là ta cho bà biết hậu quả đấy."
Kỷ phủ.
Những người hầu đi qua đi lại nhìn thấy thiếu niên áo đỏ đều tỏ vẻ vui mừng.
"Lục gia đã trở về!"
"Chào Lục gia!"
"Lục gia cuối cùng cũng đã trở về!"
"……"
Thiếu niên áo đỏ rất nhiệt tình, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ.
"Ồ, ngươi béo lên rồi."
"Này, đẹp trai hơn đấy."
"Quầng thâm dưới mắt hơi nặng, tối qua đã làm gì vậy?"
"Có tiền đồ." Thiếu niên áo đỏ gặp Đường Hổ, không nói một lời liền xoa đầu hắn ta một hồi: "Nghe nói hiện tại ngươi đang đi theo Kỷ Tam."
Thằng nhóc bán kẹo hồ lô có chút xấu hổ: "Là tam cô nương đã nhìn trúng ạ, lục gia mau đi đi, Hầu gia thất gia và tam cô nương đều đang chờ ngài đấy."
"Được." Kỷ Minh Diệm buông hắn ta ra rồi hoạt bát đi về phía thư phòng.
"Minh Diệm đến rồi." Kỷ Minh Hỉ nghe thấy tiếng động thì vừa cười vừa đứng dậy.
Nam nhân áo đỏ xông vào, ôm chầm lấy đại ca của mình.
Kỷ Minh Hỉ mặc cho lục đệ của mình ôm và vỗ vai đệ đệ: "Minh Diệm, đệ ở bên ngoài đã gầy đi rồi."
"Đồ ăn bên ngoài không ngon, vẫn là ở nhà tốt hơn." Kỷ Minh Diệm buông ca ca ra, liếc nhìn sang bên cạnh, vừa định xông tới thì thấy Kỷ Vân Tịch đã mang thẳng giày đi lên giường, dựa vào góc tường và ngăn cản động tác của hắn ta.
Gặp lại lục ca sau nhiều tháng, vẻ mặt của Kỷ Vân Tịch vẫn lạnh tanh, giọng điệu thậm chí còn ẩn chứa lời cảnh cáo sâu sắc: "Nam nữ thụ thụ bất thân."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)