Như vậy thì chẳng liên quan gì đến nàng nữa rồi.
Kỷ Vân Tịch dừng bước, Ngô Duy An đi theo phía sau hình như là không phanh lại kịp, dẫm một cái lên váy của nàng.
Kỷ Vân Tịch quay đầu lại, khẽ nâng cằm lên nhìn hắn, mặt không biểu cảm nói đúng sự thật: “Lần thứ sáu rồi.”
Ngô Duy An giả vờ vô tội: “Cái gì lần thứ sáu?”
“Ngươi, dẫm lên váy của ta, lần thứ sáu rồi.”
Mặt Ngô Duy An hiện lên ý xin lỗi, tay chân lóng ngóng: “Xin lỗi, Vân Nương, không phải ta cố ý đâu. Ta chỉ muốn đi theo nàng, sau đó nàng đi nhanh quá, ta sợ mình theo không kịp, cũng đi nhanh hơn một chút…xin lỗi, Vân Nương, nàng cởi ra để ta mang về nhà giặt giúp nàng…”
Kỷ Vân Tịch thấy phiền phức: “Yên lặng, sau đó cút đi.”
Kỷ Vân Tịch nhìn hắn đi xa, định tiếp tục sắp xếp việc trong tay.
Nhưng ai ngờ Tuyết Trúc cầm chổi không cẩn thận quét tới gần nàng, hắn ta dùng khuôn mặt không còn luyến tiếc điều gì, nhỏ giọng nói: “Công tử cố ý dẫm vào đấy, là vì bánh điểm tâm người cho ta.”
Sau khi nói xong, hắn ta lập tức chuồn mất.
Nghe câu nói của Tuyết Trúc, trong lòng Kỷ Vân Tịch cũng không quá xao động.
Bởi vì nàng biết rõ, Ngô Duy An cố ý dẫn lên váy của nàng, cũng không cần Tuyết Trúc phải nói, thật sự là vì chuyện nhỏ như bánh điểm tâm mà để bụng trả thù.
Chỉ là lúc này hắn diễn kịch diễn đến có chút nhàm chán thôi.
Giống như con mèo kiếp trước Kỷ Vân Tịch nuôi, luôn thích dùng chân đẩy đồ vật ở trên bàn.
Chuyện nhỏ như thế này, Kỷ Vân Tịch thông thường sẽ để kệ bọn chúng.
Bọn chúng chơi mệt rồi sẽ dừng lại.
Nhưng nếu như nàng có việc quan trọng phải làm, để có sự thanh tịnh, nàng sẽ đuổi bọn chúng đi.
Ngô Duy An cũng thế.
Thật ra, nuôi mèo với nuôi nam nhân, bản chất cũng chẳng khác nhau là bao.
Rất nhanh, buổi bán đấu giá chính thức bắt đầu.
Kỷ Vân Tịch không cần phải ra mặt, nàng ngồi trong buồng phụ thuộc về một mình nàng, vừa uống trà vừa ở ngoài quan sát.
Mọi chuyện đều đã được chuẩn bị ổn thỏa từ trước, buổi bán đấu giá đang diễn ra đâu ra đấy.
Người từ tất cả các tầng lớp xã hội tới tham gia buổi đấu giá, trước đó đã rất quen thuộc với quy trình bán đấu giá của Khai Thái trang, cũng biết rằng những dịp như thế này khó có khả năng xuất hiện tình huống mua được một món đồ với giá hời, giá bán khởi điểm sẽ gần với kỳ vọng trong lòng của mỗi người, vì thế thời gian đấu giá được rút ngắn rất nhiều, căn bản là sau vòng thứ nhất là có thể biết bản thân có thể có được món đồ như thế này hay không. Do đó, rất ít có vật phẩm đấu giá nào cần phải qua vòng chào giá lần thứ ba.
Trong lúc đó, Ngô Duy An không biết đã đi đâu, đẩy cửa buồng phụ đi vào.
Hắn ngồi xuống bên cạnh Kỷ Vân Tịch, quan sát một lúc: “Ta bỗng nhiên càng hiểu hơn về những gì ngươi nói hôm đó rồi.”
Kỷ Vân Tịch đặt tách trà rỗng xuống, ngước mắt lên: “Cái gì?”
Ngô Duy An một tay khẽ nâng tay áo lên, một tay lấy ấm trà, rót trà cho nàng: “Ngươi nói làm ăn phải tuân theo phép tắc.”
“Ừm, thế thì sao?”
“Vì thế những vị khách của ngươi, cũng sẽ tuân theo phép tắc của ngươi.” Ngô Duy An rót cho mình một tách trà, một tay cầm cốc, nhẹ nhàng uống một ngụm: “Lần đầu tiên ta nhìn thấy, sau vòng chào giá thứ hai mà trên 80% sản phẩm đấu giá đã có thể xác định được người cuối cùng đoạt được.”
Kỷ Vân Tịch hiểu rồi, hai mắt ngước lên: “Đa tạ.”
Hắn đang khen nàng giỏi làm ăn, hơn nữa lời khen cũng khá chân thành, nàng xin nhận tấm lòng.
Nghe vậy, Ngô Duy An nhìn về phía nàng.
Hắn càng nhìn càng cảm thấy thú vị, cười thành tiếng: “Ngươi thật là không khiêm tốn.”
Kỷ Vân Tịch không hề ngại ngùng, mặt đối mặt với hắn, ăn miếng trả miếng: “Ngươi cũng chẳng thua kém gì.”
Ngô Duy An: “Cũng đúng.”
Kỷ Vân Tịch lắc đầu.
Đúng lúc ngày sau đó vật bán đấu giá chính là đan chi.
Hai người không tiếp tục nói chuyện phiếm nữa mà yên lặng xem.
Đứng trên sân khấu là phó chưởng quỹ của Khai Thái trang, 30 tuổi, lầm lì ít nói, nhưng làm việc vô cùng đáng tin.
Hắn ta không nói nhiều, cơ bản mỗi một đồ vật cũng chỉ nói một câu, nhưng lần này, hắn ta còn đến một câu cũng chẳng thèm nói, sau khi trực tiếp nói lần này là đan chi là yêu cầu mọi người tự ra giá.
Quy tắc của Khai Thái trang là một tay giao tiền một tay giao hàng.
Hôm nay vì cây đan chi này mà có không ít người xách mấy hòm vàng và bạc trắng tới.
Và mọi người giữ nguyên quy tắc giống như trước đó, vừa mở lời là rất chân thật, đưa ra giá tiền rất thật tâm.
“Tám nghìn lượng vàng!”
“Chín nghìn lượng vàng!”
“Một vạn lượng vàng!”
“Một vạn lượng vàng, thêm 20 viên dạ minh châu thượng hạng!”
“Một vạn lượng vàng, thêm một cuốn sách quý: vô ý kiếm pháp! ”
“....”
“Xì.” Ngô Duy An hít một hơi lạnh, tự nói với mình: “Sao trước đây mình không nghĩ việc là đi hái cây đan chi này chứ?”
Kỷ Vân Tịch liếc nhìn hắn một cái, vạch trần hắn: “Ngươi tiếc cái mạng hơn bất cứ ai hết.”
Người trong lòng có tham vọng lớn giống như hắn, tiền bạc không phải mục đích của hắn, có thể nói ngược lại là thủ đoạn mua chuộc lòng người để đạt được mục đích của hắn.
Người tâm cơ thâm sâu như hắn, trước giờ luôn biết tính toán thiệt hơn, chỉ vì tiền bạc thì không đáng để hắn mạo hiểm tính mạng vào núi thần.
Ngô Duy An liếc nhìn nàng một cái, cười mà như không cười: “Sao, Vân Nương cho rằng ta sẽ tự mình đi hái cây đan chi kia sao? Nàng cũng không phải không biết là ta sợ lạnh như thế nào, ta nhất định không thể đi một mình được. Nhưng ra cảm thấy Tuyết Trúc có lẽ có thể thử một lần.”
Kỷ Vân Tịch: “....”
Bên ngoài Khai Thái trang, Tuyết Trúc việc cớ quét tước dò xét xem có bao nhiêu người đang lẩn trốn trong bóng tối, tự nhiên sống lưng ớn lạnh.
Cây chổi trên tay hắn khựng lại.
Thảm rồi, chắc chắn là công tử của hắn ta lại có ý xấu gì với hắn ta rồi.
Chỉ cần công tử nảy ra ý gì, lần nào sống lưng hắn ta cũng ớn lạnh.
Không phải là chuyện hắn ta mách tội với phu nhân bị công tử biết rồi đấy chứ??
Trong lòng Tuyết Trúc vô cùng bất an, chỉ có thể quét tước nghiêm túc hơn.
Tiện thể đếm xem lát nữa sẽ có bao nhiêu cái đầu người hắn phải quét.
Trong Khai Thái trang, chào giá đã gần kết thúc.
Nếu như không có gì bất ngờ thì cây đan chi này có lẽ sẽ rơi vào tay người ra giá một vạn lượng vàng, thêm một cuốn sách quý: vô ý kiếm pháp.
Nhưng ai mà ngờ, khi mọi người đều cảm thấy đại cục đã định thì bỗng có một giọng nói phát ra: “Bách Trập và một phần thuốc giải, Huyết Yểm và một phần thuốc giải, bát trùng bát hoa cao và một phần thuốc giải.”
Vừa dứt lời thì trong Khai Thái trang ồ lên.
Ghế liên tiếp quẹt trên mặt đất, phát ra tiếng kẽo kẹt.
Gần như những người từ tầng 8 trở lên đều đứng cả dậy, nhìn về phía phát ra tiếng nói.
Người kia ở trong buồng phụ thứ ba bên phải, không nhìn rõ mặt mày,
Nhưng mọi người vẫn nhìn chằm chằm vào cửa buồng phụ, ước gì ánh mắt có thể đốt cháy một lỗ trên cánh cửa cổ kính, dày bịch kia để nhìn cho rõ xem người này là ai!
Đến cả vẻ mặt của phó chưởng quỹ ở trên sân khấu còn có chút xao động.
Bởi vì những cái tên mà người này nói ra, gần như đều là kịch độc trên giang hồ mà chỉ nghe thôi đã khiến người ta sợ vỡ mật.
Hơn nữa chỉ có độc dược sư đỉnh cao nhất mới biết cách tạo ra những thứ này.
Loại độc này, người bình thường nắm trong tay, nếu biết cách sử dụng thì có thể tiêu diệt cao thủ võ lâm mà không tốn chút sức lực nào.
Dùng để hại người hay phòng thân đều cực tốt, ai cũng có thể dùng.
Những người võ công không cao nhưng cực nhiều kẻ thù là yêu thích nhất.
Huống hồ lại còn có thuốc giải! Đây là điều hiếm thấy nhất!
Điều này có nghĩa là gì? Điều này có nghĩa là sau này có người dùng những thứ này để hại mình thì mình cũng có thể tự cứu lấy mình.
Thậm chí còn có thể khống chế người khác làm việc cho mình!
Không phải độc dược sự nào cũng điều chế thuốc giải, bọn họ trước giờ chỉ tạo ra thuốc độc, chỉ hại người. Cứu người là việc của thầy thuốc.
Một độc dược sự nguyện điều chế thuốc giải, là sự tồn tại mà vô số người đều muốn có được.
Vì thế khi nghe thấy người này chào giá, mọi người lại kích động như vậy, là bởi vì so với việc có được đan chi và kỳ độc thì bọn họ muốn kết giao với người này hơn.
Suy cho Cùng loại cây đan chi, báu vật hiếm có khó tìm của đất trời, cũng chỉ có ở trong tay của dược sư và thầy thuốc hàng đầu thì mới có thể phát huy ra tác dụng thật sự.
Một đầu bếp giỏi bao giờ cũng quan trọng hơn những thực phẩm chân quý.
Hơn nữa phóng tầm mắt nhìn toàn bộ lục địa, người có thể dễ dàng bỏ ra những loại độc dược này chẳng qua cũng chỉ có vài người.
Có người mạnh dạn suy đoán.
“Người này không lẽ là Độc nương tử?”
“Độc nương tử hẳn phải là nữ tử, giọng nói vừa rồi là của nam tử mà.”
“Nam tử này có khả năng chỉ ra mặt thay cho Độc nương tử.”
“Vậy thì thú vị rồi, Độc nương tử đã rất nhiều năm rồi chưa từng hiện thân ở trên giang hồ.”
Lần này, đến cả Ngô Duy An cũng có chút hoài nghi.
Hắn khẽ nhướng mày, đang định nói gì đó với Kỷ Vân Tịch.
Liền nhìn thấy trên khuôn mặt từ đầu đến giờ vẫn không có chút biểu cảm nào của Kỷ Vân Tịch, vẻ mặt lúc này mang theo chút vi diệu và cổ quái.
Ngô Duy An đánh giá sắc mặt nàng và hỏi: "Có chuyện gì thế?"
Kỷ Vân Tịch nhanh chóng lấy lại tinh thần, nàng lắc đầu, nhẹ nhàng xé một miếng bánh hoa mai.
Bánh hoa mai năm cánh, mềm mại trắng như tuyết, trên bề mặt còn điểm xuyết những quả khô màu đỏ hồng xanh lục, trông có chút hương vị mùa xuân.
Hôm qua Kỷ Vân Tịch mới nhuộm móng tay màu phấn hồng, độ cong của móng tay cũng được cắt tỉa rất đẹp, khiến cho chiếc bánh vốn đã đẹp mắt lại càng thêm hấp dẫn.
Ngô Duy An không hỏi thêm nữa, cũng lấy một miếng.
Với những người như bọn họ, nếu không muốn nói thì dù thế nào cũng sẽ không hé miệng, trừ khi chính ngươi tự phát hiện ra.
Kỷ Vân Tịch đang nhẹ nhàng cắn một miếng bánh thì một người làm công trong trang vội vàng đẩy cửa bước vào.
Đầu tiên, người làm công cúi chào Kỷ Vân Tịch, sau đó cúi chào Ngô Duy An, rồi mới tiến lên thì thầm bên tai Kỷ Vân Tịch.
Kỷ Vân Tịch nghe một lúc, nói: "Được, cứ làm theo ý của phó chưởng quầy."
Người làm công đáp vâng một tiếng, cung kính lui xuống rồi đi truyền đạt lại cho phó chưởng quầy.
Cuối cùng, không còn nghi ngờ gì nữa, viên đan chi đó đã được đưa cho người thần bí kia.
Đồng thời, để không khiến các khách nhân khác cụt hứng quay về, Khai Thái trang đã bán đấu giá luôn cả loại độc dược và thuốc giải của người thần bí kia.
Khi buổi đấu giá sắp kết thúc, Ngô Duy An đã ăn gần no và đứng dậy.
Kỷ Vân Tịch ngẩng đầu lên, gọi hắn lại: "Chờ một chút."
Ngô Duy An dừng bước, cười dịu dàng nhìn nàng: "Vân Nương muốn bảo vệ chủ nhân của viên đan chi?"
Kỷ Vân Tịch vốn không phải người hay để lộ cảm xúc, nhưng lúc này trên mặt lại nở nụ cười hiếm hoi.
Quả nhiên, nam nhân có đầu óc vẫn hợp với nàng hơn, có một số lời không cần nàng nói rõ, tiết kiệm được biết bao nhiêu lời quanh co lòng vòng.
"Đúng." Kỷ Vân Tịch gật đầu: "Ngày mai ta sẽ bảo người đưa một lượng đan chi đến phủ của chàng."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)