Kỷ Minh Song dùng sức lau trán: “Huynh trưởng, hôm nay là ngày thứ mười từ khi sự việc xảy ra rồi. Còn kéo dài thêm nữa thì đệ sợ là tình hình sẽ thay đổi.”
“Nhưng bây giờ có thể làm gì được sao?” Kỷ Minh Hỉ hỏi ngược lại, vẻ mặt hiền hậu, ngữ khí không nhanh cũng không chậm.
Kỷ Minh Song cũng bình tĩnh lại theo, hắn ta nghĩ kỹ lại: “Những gì có thể làm đệ đều làm cả rồi.”
“Đúng vậy, nếu đã như vậy, việc chúng ta có thể làm là kiên nhẫn chờ đợi.” Kỷ Minh Hỉ chậm rãi nói: “Thế nên, uống ngụm trà đi.”
Kỷ Minh Song ừm một tiếng rồi đi tới, trực tiếp lấy rút cuốn sổ của Kỷ Vân Tịch đi.
Hai tay Kỷ Vân Tịch vẫn giữ nguyên tư thế cầm sổ sách, bất lực nói: “Thất ca.”
Kỷ Minh Song ném sổ sách sang một bên, hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý đến nàng.
Từ ngày Kỷ Vân Tịch và Kỷ Minh Hỉ nhân lúc hắn ta đi tới đại lý tự, đồng ý hôn sự với Ngô gia đến nay, mặt hắn ta không vui vẻ gì với nàng nữa.
Kỷ Vân Tịch dứt khoát rút tay lại, nghĩ ngợi một chút, hỏi đại ca: “Rốt cuộc là bao giờ thì Lục ca mới về?”
“Nói là chỉ mấy ngày nữa.” Kỷ Minh Hỉ đặt cuốn “Dịch Kinh” xuống: “Đợi Minh Diễm về, chuyện này của Dương gia chắc hẳn là có thể có câu trả lời.”
Kỷ Minh Song bất chéo chân: “Thủ đoạn của lão lục, chưa ai có thể chịu đựng được. Có cứng đầu đến đâu cũng phải mở miệng.”
Nói thì là nói như vậy.
Nhưng nghĩ tới chuyện Kỷ Minh Diệm trở về, hai huynh muội Kỷ Minh Song và Kỷ Vân Tịch vẫn phải thở dài ăn ý.
“Đúng rồi.” Kỷ Minh Song liếc mắt nhìn qua: “Buổi bán đấu giá của muội không phải là ngày mai sao?”
Ý là hỏi nàng sao hôm nay lại có thời gian rảnh rỗi mà ở trong phủ, sao không tới Khai Thái trang làm việc.
“Đã sắp xếp gần như ổn thỏa rồi, muội tới muộn một chút xem xem thế nào cũng được.” Kỷ Vân Tịch cụp mắt xuống, cầm tách trà lên, thổi nhẹ.
Thật ra nàng chỉ đang ở nhà chờ tin tức.
Rất nhanh, tin tức đã truyền tới rồi.
Thằng nhóc hay đi theo Kỷ Minh Hỉ đột nhiên bước vội vào thư phòng, nói thầm vào tai Kỷ Minh Hỉ vài câu.
Kỷ Minh Hỉ trước giờ vẫn luôn điềm tĩnh, sắc mặt đột nhiên thay đổi, vẻ mặt không thể tin nổi: “Cái gì?”
Nghe vậy, Kỷ Minh Song đang vắt chéo chân vội vàng ngồi thẳng dậy: “Huynh trưởng, xảy ra chuyện gì vậy?”
Kỷ Vân Tịch cũng ngước mắt nhìn qua.
Tin tức này, một tháng trước nàng đã được biết rồi.
Đó chính là tuyển tú năm sau vẫn theo như lệ cũ.
Nhất thời, thư phòng chìm vào sự im lặng.
Một lúc lâu sau, Kỷ Minh Song đập bàn đứng dậy: “Tất cả những thứ này đều là một cái bẫy! Huynh trưởng, có kẻ muốn hại Kỷ tam, muốn để muội ấy nhập cung làm phi.”
Nếu không tại sao tất cả những chuyện này lại trùng hợp như vậy?
Một tháng trước, Dương Vệ Thiêm tới thoái hôn. Và mười ngày trước, Dương Vệ Thiêm còn giăng bẫy muốn giết chết lão đại của Ngô gia.
Tất cả những thứ này có vẻ như đều là muốn khiến tam muội của hắn ta lọt vào danh sách tuyển tú với danh nghĩa nữ tử chưa xuất giá ở độ tuổi phù hợp.
Nhưng bây giờ tuổi của thánh thượng còn nhiều hơn phụ thân của bọn họ vài tuổi!
Hơn nữa, với tính cách của Kỷ tam nhà bọn họ, nếu như thật sự vào cung thì sẽ phải chịu bao nhiêu ấm ức chứ?
“Không.” Kỷ Minh Hỉ chậm rãi lắc đầu, bởi vì đang suy tư, nên từng câu từng chữ nói ra đều rất chậm: “Là muốn hại kỷ gia chúng ta, hại thái tử.”
Kỷ Minh Hỉ đứng dậy: “Ta phải tới phủ đệ của thái tử một chuyến.”
Sau khi nói xong liền vội vàng rời đi.
Kỷ Vân Tịch yên lặng ngồi uống trà, không nói gì.
Một lúc sau Kỷ Minh Song mới nhận ra sự bất thường của nàng.
Vẻ mặt hắn ta nghi ngờ: “Kỷ tam, hình như muội có gì không đúng lắm.”
Kỷ Vân Tịch nhướng mày, nhẹ nhàng đặt tách trà trở lại vị trí: “Không đúng chỗ nào?”
“Trong muội vô cùng bình tĩnh.” Kỷ Minh Song nheo hai mắt, có một suy nghĩ nảy ra ở trong đầu: “Không phải muội đã biết chuyện này từ trước rồi đấy chứ?”
Kỷ Vân Tịch: “?”
“Vì thế nên muội mới vội vàng muốn xuất giá như vậy?” Kỷ Minh Song càng nghĩ càng cảm thấy tất cả đều có thể hiểu được.
Kỷ tam nàng luôn hành sự tùy tiện, nhưng cũng sẽ không cấp bách như vậy mới phải.
Tâm thái của Kỷ Vân Tịch vẫn rất ổn định, hỏi ngược lại: “Chuyện mà đến huynh trưởng còn không biết, làm sao mà ta có thể biết trước được?”
Kỷ Minh Song suy nghĩ một lúc thì thấy cũng đúng: “Nhưng…”
Kỷ Vân Tịch mặt bình tĩnh ngắt lời hắn, học theo những câu nói học được từ Ngô Duy An mấy ngày nay: “Ta vội là bởi vì ta thật sự rất thích An Lang. Thứ mà mình thích tất nhiên phải cố gắng mà giành lấy chứ.”
Kỷ Minh Song nổi da gà da vịt toàn thân: “...Đừng làm ta thấy mắc ói.”
Chuyện tuyển tú vừa được đưa ra, các thế lực trong triều đều có động thái riêng.
Có người muốn khiến con gái mình bay lên cành cây biến thành phượng hoàng, có người muốn mượn chuyện này sắp đặt tai mắt ở trong hậu cung.
Những chuyện như vậy có không ít, Kỷ Vân Tịch dường như đều nghe thấy âm thanh của những quân cờ đi tới đi lui.
Nhưng nói cho cùng thì chuyện này đã không còn liên quan nhiều đến nàng nữa.
Giờ tỵ ngày hôm sau, ngày mùng 4 tháng chạp.
Kinh thành đã nắng ráo mấy ngày hôm nay rồi, sáng hôm nay tuyết lại bắt đầu rơi.
Những bông tuyết khẽ rơi xuống, giống như những tiên nữ đang rải hoa.
Nhân sĩ võ lâm ăn mặc kỳ trang dị phục, những người quyền quý không nhìn thấy mặt ngồi trên xe ngựa hào nhoáng, thư sinh mặc quần áo vải trông có vẻ nghèo khốn, cùng với bách tính ở xung quanh trợn tròn mắt ló đầu ra nhìn, vây quanh chật kín trước cửa Khai Thái trang.
“Chiếc xe ngựa kia hình như là của phủ đại tướng quân?”
“Hình như Thiếu Lâm Tự cũng có người tới!”
“Kia chẳng lẽ là kiếm khách Trúc Nghênh công tử?”
“.....”
Những người dân kêu lên ngạc nhiên, dường như không dám tin tất cả những thứ ở trước mặt.
“Năm nay người tới Khai Thái trang nhiều hơn năm ngoái nhiều!”
“Nghe nói năm nay hình như có không ít đồ tốt.”
“Kỷ gia này quả là lợi hại, đi đâu tìm được bao nhiêu thiên tài đại bảo như vậy.”
“Kỷ tam cô nương đúng thật là một nữ tử kỳ lạ!”
“Các người thật sự tin là Khai Thái trang này làm ăn càng ngày càng tốt là nhờ tam cô nương sao? Người lợi hại chẳng qua là mấy người huynh trưởng kia của nàng ta thôi.”
“Đúng vậy, nghe nói tam cô nương này còn thật sự kết thân với Ngô gia cơ, các ngươi nói xem, rốt cuộc là Ngô gia công tử này trông như thế nào?”
Những người dân vây ở ngoài cửa không nhìn thấy được, chỉ có thể đoán mò.
Nhưng những vị khác vào trong thì được nhìn đã mắt.
Chỉ thấy một công tử rất cao theo bên cạnh Kỷ Vân Tịch mặc đồ đỏ.
Công tử kia mặc áo bông màu trắng bình thường.
Chiếc áo bông có lẽ là đã được giặt rất nhiều lần, có thể nhìn thấy đã sứt chỉ.
Hắn luôn cúi đầu, không dám nhìn mọi người.
Nhưng thỉnh thoảng ngẩng đầu lên thì phát hiện quả thật là đúng như trong những lời đồn được nghe, công tử này mặt mũi bình thường, ngũ quan không có gì đáng kinh ngạc, nhạt nhẽo như nước lã.
Đương nhiên hắn chắc chắn không phải là tự nhiên mà tới, là nhắm tới cây đan chi kia.
Nhưng Kỷ Vân Tịch cũng không quan tâm.
Hôm đó ý trong câu nói của Ngô Duy An rất rõ ràng, hắn định là đợi đến sau khi những kẻ lắm tiền khác mua được rời đi rồi mới ra tay cướp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

