Hắn không phải là một người nhàn rỗi, trước mắt mặc dù đang ở Ngô gia nhưng những chuyện tốn công tốn sức cũng vẫn không ít.
Có thể nói là thư tín thuộc hạ gửi tới không hề ít hơn so với việc hoàng đế phê duyệt tấu chương mỗi ngày.
Lão Tần vui vẻ nói: “Căn phòng này của ngươi ấm áp quá, ta ngồi thêm một lát cho đỡ lạnh.”
Ngô Duy An cũng chẳng tỏ ý kiến gì.
“Kỷ gia thật sự là người tốt.” Lão Tần bắt đầu khen ngợi: “Minh Song tiểu đệ kia rất tốt, thê tử của ngươi cũng vậy, hôn sự của ngươi vừa quyết định một cái liền đem than bạc tới cho ngươi ngay.”
“Sớm muộn gì cũng phải trả.” Ngô Duy An nói thì là nói vậy, nhưng hai tay vẫn ôm lấy chiếc lò sưởi nhỏ mà Kỷ Vân Tịch tặng một cách rất thành thật.
Quả nhiên là cuộc sống có tiền thật thoải mái.
Trong phòng ấm áp, trái tim cũng cảm thấy ấm áp.
Lão Tẫn quan sát hắn từ trên xuống dưới: “Dáng người của ngươi không tệ, nhưng khuôn mặt không phải quá đẹp, trái tim thì đen tối vô cùng, không phải là người tốt. Như vậy mà tam cô nương vẫn thích ngươi, ngươi đúng thật là được tổ tiên che chở.”
Lão già này đúng là lắm lời.
Ngô Duy An không thèm để ý mà tiếp tục đọc thư.
“Đúng rồi, ta tới là có việc quan trọng.” Lão Tần nói bao nhiêu lâu, cuối cùng đổi chủ đề: “Dược liệu của tiểu công tử ở Du Châu kia về cơ bản là ta đã mua đủ rồi, nhưng vẫn còn thiếu một vị thuốc quan trọng nhất.”
Ngô Duy An đau đầu, vô cùng tỉnh táo: “Lại cần tiền?”
Mặc dù bây giờ sau lưng hắn có người nâng đỡ, không thiếu tiền.
Nhưng hắn cũng không muốn ngày nào cũng tìm người ta hỏi tiền, dù sao thân cũng là nam nhân, hắn cũng cần có thể diện.
Lão Tần cười ha hả: “Vị thuốc này có tiền cũng chưa chắc đã có thể mua được. Ngươi có biết Khai Thái trang không?”
“Ừm.” Đây là tài sản của Kỷ gia, đầu tháng chạp sẽ có một buổi bán đấu giá lớn, thê tử sắp cưới kia của hắn gần đây chắc là đang bận rộn với chuyện này: “Thuốc đó đan chi?”
Mặc dù là giọng điệu của một câu hỏi, nhưng trên mặt hắn đã vô cùng khẳng định.
Đan chi mọc trên đỉnh Đan Tháp Các ở phía Bắc.
Đỉnh Đan Tháp Các được mệnh danh là núi thần ở nơi đây, tuyết quanh năm không bao giờ tan, đường lên núi vô cùng nguy hiểm.
Cơ bản là mười người lên thì chết chín.
Nhưng trong núi của rất nhiều loại dược liệu, nên vẫn sẽ có rất nhiều người lao vào.
Đan chi này mọc trên đỉnh Đan Tháp Các.
Độc dược được thêm vào, độc càng thêm độc.
Thêm các loại thuốc chữa bệnh cứu người, hiệu quả của thuốc tăng lên gấp nghìn lần, vạn lần.
Vì thế nên gần đây trong kinh thành có thêm đủ các loại người, đều là tới vì loại thuốc này.
Không chỉ thể mà có cả các thế gia quyền quý trong kinh thành, thậm chỉ là con cháu hoàng gia đều đang nhìn chằm chằm như hổ đói rình mồi.
Giá bán cuối cùng, e là không phải một con số nhỏ.
Lão Tần gật đầu: “Kỷ tam cô nương là thê tử sắp cưới của ngươi, ngươi…”
Ngô Duy An ngắt lời ông ta: “Nàng sẽ không đồng ý đâu.”
Lão Tần: “Toàn bộ thì tất nhiên sẽ không đồng ý, nhưng ta chỉ cần một góc nhỏ thôi là được rồi. Lấy một tí tẹo thôi, lúc bán đấu giá mọi người cũng chẳng phát hiện ra, hơn nữa cũng không ảnh hưởng gì tới đan chi.”
Ngô Duy An nheo mắt, trầm mặc một hồi rồi thốt ra một chữ: “Ờ.”
Thôi vậy, thể diện không quan trọng.
Sau khi chuyện hôn sự kết thúc, Kỷ Vân Tịch bắt đầu bận rộn trở lại.
Trong suốt một năm, các buổi bán đấu giá lớn nhỏ được tổ chức đều đặn.
Nhưng lần cuối năm này là buổi bán đấu giá long trọng nhất trong một năm, cũng là dịp kỳ trân dị bảo nhiều nhất.
Phần lớn tâm tư của Kỷ Vân Tịch đều tiêu tốn vào việc này.
Hôm nay, nàng đang sắp xếp ở đại sảnh trong Khai Thái trang.
Ngọc Phúc ở gần đó đi tới: “Tiểu thư, Ngô gia đại công tử đang ở bên ngoài, nói là muốn tìm tiểu thư.”
Kỷ Vân Tịch trong lúc bận rộn không cả ngẩng đầu lên nói: “Cho hắn vào.”
Rất nhanh, Ngô Duy An cúi đầu, bước từng bước nhỏ đi vào với dáng vẻ không dám gặp người lạ.
Nhưng khi hắn vừa nhìn thấy Kỷ Vân Tịch thì mắt hắn sáng lên, liền bước nhanh tới, dính sát bên cạnh nàng: “Vân Nương, ta, ta rất nhớ nàng.”
“.......”
“????”
“!!!!!”
Chưởng quỹ và những người làm thuê đang bận rộn ở bên cạnh khựng lại.
Thậm chí người làm thuê đi qua quá đỗi kinh ngạc, không cẩn thận vấp vào chiếc ghế ở gần đó và bị ngã.
Người làm thuê đỏ mặt, phủi mông đứng dậy, thấy Kỷ Vân Tịch và mọi người đều đang nhìn mình, vội nói: “Tam cô nương, tiểu nhân lỗ mãng, mong cô nương trách phạt.”
Một góc của một trong số những chiếc hộp được mở ra, để lộ ra đan chi có thể nói là tuyệt đẹp.
Đan chi ngửi không mùi, mặt ô cực tròn, toàn thân trắng như ngọc tuyết, nhưng vòng ở mép ngoài cùng ánh lên màu xanh băng.
Kỷ gia ở khắp các nơi đều thuê rất nhiều người thu thập các loại kỳ trân dị bảo, không tiếc bất cứ giá nào.
Đan chi này chính là được hái về bởi những người làm thuê.
Hơn nữa còn may mắn hái được hẳn hai cây.
Một cây thông qua huynh trưởng dâng lên hoàng thượng, một cây dùng để bán đấu giá.
Đây là cách làm thông thường của Kỷ gia, kỳ trân dị bảo cực tốt, nhất định sẽ chia một phần dâng lên cho hoàng gia.
Đây chính là một trong những nguyên nhân mà Kỷ gia giàu như dầu mỏ mà vẫn tồn tại một cách bình an, hơn nữa trên dưới triều đình không ai dám đắc tội.
“Đây là cái gì?” Ngô Duy An nhìn ngó với vẻ tò mò.
Kỷ Vân Tịch liếc nhìn hắn một cái rồi lập tức đóng lại: “Đan chi.”
Ngô Duy An ồ lên một tiến với vẻ mặt kinh ngạc, càng tiến lại gần Kỷ Vân Tịch thêm một chút.
Hắn dùng giọng nói chỉ có hai người có thể nghe thấy, hỏi: “Ra chỗ khác nói chuyện?”
Kỷ Vân Tịch liền dẫn Ngô Duy An tới một buồng phụ ở bên cạnh.
nơi Khai Thái trang dùng để bán đấu giá vô cùng hào hoa, dùng những đồ tốt nhất.
Huống hồ là buồng phụ dùng để tiếp đãi khách quý.
Đồ trang trí được bày biện là những món đồ cổ bên ngoài khó mà có thể nhìn thấy, trà được pha là Mi Đàm nõn xanh thượng hạng, trái cây bày ra là trái cây trái mùa, bánh điểm tâm thì lại càng tinh tế, đủ mọi hình dạng.
Kỷ Vân Tịch dẫn đầu đi trước, Ngô Duy An ngập ngừng một chút rồi mới đóng cửa đi theo sau.
Kỷ Vân Tịch ngồi ghế chủ nhà, rót cho mình một tách trà, thẳng thắn hỏi: “Chuyện gì?”
Nàng đang bận, không có thời gian lằng nhằng với hắn.
Ngô Duy An dường như đã xem bản thân như là chủ nhân nam, ngồi xuống bên cạnh nàng với dáng vẻ nhàn nhã, rót trà ăn dưa không chút xa cách: “Đan chi kia của ngươi…”
Nghe được bốn chữ này, Kỷ Vân Tịch liền đoán được ý định hắn tới đây, thẳng thắng gạt bỏ: “Không được.”
Ngô Duy An dùng tay chống cằm nhìn nàng: “Một tí thôi là được.”
“Một tí cũng không được.” Kỷ Vân Tịch rất kiên quyết.
Ngô Duy An: “Vì sao?”
Về cơ bản đan chi chỉ mọc ở giữa sông băng, không hề dễ hái.
Cho dù có hái được thì cũng có khả năng bị khuyết một góc.
Kỷ Vân Tịch nhấp một ngụm trà: “Khai Thái trang đang nói là đan chi lần này có thể nói là hoàn mĩ, cơ bản là không có hư hại gì.”
Ngô Duy An: “Chỉ cần một ít thôi, không hề ảnh hưởng, người khác cũng không thể nhận ra được.”
Kỷ Vân Tịch gật đầu: “Quả đúng là như vậy, nhưng vẫn không thể.”
Loại dược liệu quý hiếm như thế này, có được đã là rất tốt rồi.
Cho dù đấu giá về đến tay phát hiện ra chút hư hại cũng sẽ không có ai tính toán.
Kỷ Vân Tịch có nguyên tắc làm ăn buôn bán của mình: “Làm ăn phải giữ phép tắc. Không động vào đương phẩm là phép tắc của ngành bán đấu giá.”
Những nhà bán đấu giá nhỏ khác của thể không tuân theo, thông thường sẽ có kiểu thiếu cân thiếu lạng, không có ảnh hưởng gì lớn.
Nhưng Kỷ Vân Tịch thì không.
Có rất nhiều thủ đoạn, cũng rất bẩn thỉu, nhưng giữ chữ tín là nền móng.
Ngô Duy An đã hiểu: “Vân Nương là người sáng suốt, tại hạ bái phục.”
Chuyện đã bàn bạc xong rồi, Kỷ Vân Tịch đứng dậy: “Nếu như không còn chuyện gì thì ta đi trước đây.”
Ngô Duy An đặt miếng bánh điểm tâm xuống, khẽ phủi những mảnh vụn dính trên đầu ngón tay, đôi mặt vô cùng lạnh lùng, nhưng giọng điệu lại rất dịu dàng: “Nếu như đương phẩm đã không còn nằm trong tay Khai Thái trang thì sao?”
Kỷ Vân Tịch hiểu ý của hắn, đáp: “Chỉ cần đương phẩm rời khỏi Khai Thái trang thì có nghĩa là không còn liên quan gì đến ta nữa.”
Ngô Duy An nhếch miệng cười: “Đa ta Vân Nương.”
“An Lang khách khí rồi.” Kỷ Vân Tịch đã đi ra đến cửa, nàng đứng ở đó ra hiệu là hắn có thể đi rồi.
Ngô Duy An ngẩng đầu lên, lộ ra khuôn mặt xinh xẻo ngoan ngoãn nghe lời: “Vậy Vân Nương nàng làm việc đi, ta ở đây cùng nàng. Nàng đừng vất vả quá, ta sẽ đau lòng đấy.”
Kỷ Vân Tịch: “???”
…….
Kỷ Vân Tịch ra khỏi phòng và sải bước xuống lầu.
Vừa đi xuống cầu thang, nàng nói với Ngọc Phúc ở bên cạnh: “Đại công tử nói trong phòng hơi nóng, chàng thích lạnh một chút, ngươi đi tắt bếp lửa ở buồng phụ đi.
Ngọc Phúc nói: “Vâng, nô tài đi ngay đây.”
Đi thêm vài bước nữa, Kỷ Vân Tịch ngước mặt lên nhìn thấy ở một góc đằng xa có một thằng nhóc mặc thanh y cầm chổi quét nhà, lau bàn, làm việc vô cùng hăng hái.
“Đợi đã.” Kỷ Vân Tịch gọi Ngọc Phúc: “Đại công tử không thích đồ ngọt, ngươi mang cả bánh điểm tâm ở buồng phụ đi, đưa cho thằng nhóc mà đại công tử dẫn tới.”
Chuyện của Dương Văn Thiên vẫn chưa có hồi kết.
Giao tình của Kỷ gia và thái từ rất sâu sắc, sau khi sự việc xảy ra, thái tử đã đích thân hỏi tới chuyện này.
Hình bộ và đại lý tự đều nói là vẫn đang điều tra, Dương Vệ Thiêm cũng không mở miệng, luôn nói là bản thân bị oan.
Hai vị huynh trưởng trong phủ Kỷ gia, rõ ràng đều có thể đánh hơi ra một vài điểm khác thường từ chuyện này.
Nhưng trước giờ Kỷ Minh Hỉ luôn khá lạc quan, hắn ta cho người theo dõi, vẫn làm những việc nên làm như bình thường, cuộc sống vẫn trải qua một cách thoải mái nhẹ nhõm.
Nhưng Kỷ Minh Song lại rất để tâm.
Ngày nào hắn ta nhất định cũng phải đích thân chạy tới hình bộ và đại lý tự một chuyến, thậm chí sẽ đứng ngoài quan sát cuộc thẩm vấn.
Nhưng Dương Vệ Thiêm cũng cứng rắn, cho dù thế nào cũng đều cắn chặt răng.
Hôm nay, Kỷ Minh Song lại mất công sải bước trở về Kỷ Phủ.
Vừa bước vào thư phòng liền nhìn thấy huynh muội nhà mình dựa người lên giường.
Kỷ Minh Hỉ đang vừa đọc “Dịch Kinh” vừa uống trà, nhíu mày suy nghĩ, đang nghĩ về đề thi kỳ thi mùa xuân sang năm.
Kỷ Vân Tịch thì đang xem sổ sách, uống trà, khuôn mặt xinh đẹp kia không chút biểu cảm, nhưng có thể thấy được tâm trạng của nàng không tệ.
Lá trà lần này đổi sang trà vân vụ núi Nhạc, hương trà vương vấn, lan tỏa ra khắp căn phòng, tạo nên một cảm giác bình yên.
Kỷ Minh Song bất giác dừng lại ở cửa.
Hắn ta liếc nhìn huynh trưởng một cái, rồi lại nhìn sang muội muội, sau đó lại nhìn huynh trưởng.
Nhưng dù cho hắn ta có nhìn như thế nào thì hai người này vẫn không ngẩng đầu lên, tự chìm đắm vào việc của mình.
Kỷ Minh Hỉ khôi phục lại tinh thần: “Minh Song về rồi à, thế nào, có kết quả gì không?”
Kỷ Minh Song gật đầu: “Không.”
Kỷ Minh Hỉ không phát biểu bất cứ suy nghĩ nào đối với chuyện này, ngược lại chỉ chào hỏi nói: “Vất vả nói, nào, Minh Song, cùng uống trà đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



