Ước chừng nửa canh giờ sau, hàng người xếp hàng chờ mua càng lúc càng dài, mà hộp tiền của nàng cũng đã đầy ắp những đồng xu bằng đồng.
Người bán kẹo hồ lô lần đầu tiên được chứng kiến cảnh tượng tranh nhau xếp hàng rầm rộ đến vậy, sớm đã đứng ngây người ra vì kinh ngạc. Thậm chí, nhờ đứng ké bên cạnh nàng mà việc buôn bán của hắn hôm nay cũng khấm khá hơn hẳn.
Vốn dĩ, hắn cứ ngỡ vị tiểu nương tử này sẽ chẳng bận tâm đến câu nói đùa bâng quơ lúc nãy của mình. Nào ngờ hiện tại thấy nàng thực sự giữ lại cho mình hai quả, trong lòng hắn bất giác dâng lên vài phần cảm động.
Hắn vội vàng đếm đủ sáu văn tiền rồi đưa qua: "Đa tạ tiểu nương tử. Cô nương cứ yên tâm, ngày mai ta nhất định sẽ đến thật sớm để giữ chỗ này giúp cô nương."
Lê Thư Hòa nhận lấy tiền đồng, đếm qua một lượt rồi trả lại cho hắn hai văn: "Vậy thì đa tạ tiểu lang quân."
"Phải là ta đa tạ cô nương mới đúng."
...
Sau khi dọn dẹp xong, nàng cẩn thận kiểm kê lại doanh thu ngày hôm nay, rồi ghé qua chợ mua thêm chút nguyên liệu cho ngày mai. Cuối cùng, Lê Thư Hòa mang theo thành quả thu hoạch đầy ắp trở về quán ăn Lư Ký.
Tình hình buôn bán trong quán Lư Ký vẫn khá tốt. Tuy không bận rộn đến mức tối tăm mặt mũi như mấy ngày trước, nhưng nếu đem so với các quán ăn khác xung quanh thì vẫn được coi là làm ăn phát đạt.
Nghe thấy tiếng động phát ra từ sân sau, Lư Phương liền ngẩng đầu lên nhìn. Vừa thấy cháu gái trở về với vẻ mặt hớn hở, ông vội vàng cất tiếng hỏi: "Thế nào rồi? Có bán được chút nào không?"
Lê Thư Hòa cười tươi tắn đáp lời: "Con bán hết sạch rồi ạ! Cũng may nhờ có chiếc xe đẩy mà cữu cữu đóng cho, nếu không con còn đang sầu não chẳng biết làm cách nào để vận chuyển đồ đạc ra đó nữa."
"Thế thì tốt, thế thì tốt quá rồi." Lư Phương thở phào nhẹ nhõm. Dù biết tay nghề nấu nướng của cháu gái chắc chắn không cần ông phải bận tâm, nhưng với tư cách là một người bề trên, ông vẫn không nhịn được mà cằn nhằn vài câu: "Cái con bé này, cữu cữu vốn định bảo con cứ dựng một sạp hàng ngay cạnh quán ăn của ta có phải tiện hơn không. Vừa đỡ phải chạy ngược chạy xuôi vất vả, cớ sao con lại phải khách sáo với ta như vậy chứ."
Nghe vậy, Lê Thư Hòa chỉ biết mỉm cười. Thực ra, nàng cũng đã từng cân nhắc đến ý kiến này. Thế nhưng, nàng lại sợ nhỡ đâu việc mình bày bán ở đây sẽ làm ảnh hưởng đến việc làm ăn của quán, như vậy chẳng phải là lợi bất cập hại sao. Vì thế, nàng chỉ nhẹ nhàng giải thích: "Con chỉ nghĩ là bên phường Hà Tân đông người qua lại hơn chỗ chúng ta một chút. Bán hết sớm thì con cũng được nghỉ ngơi sớm thôi ạ."
"Nói cũng phải, con phận nữ nhi chân yếu tay mềm mà." Lư Phương đưa tay quệt mồ hôi trên trán, vắt chiếc giẻ lau lên vai chuẩn bị bước ra ngoài. Đột nhiên, như sực nhớ ra điều gì đó, ông liền quay đầu lại gọi: "À đúng rồi, Hòa nương này."
Ông ngập ngừng một lát rồi nói tiếp: "Lúc nãy phía trước nha môn Đại Lý Tự có dán một tờ cáo thị, nói là đang cần tuyển một vị đầu bếp chính. Con xem, liệu con có muốn..."
Đại Lý Tự ư?
Trong lòng Lê Thư Hòa bất giác khẽ động.
Nàng chợt nhớ tới vị Thiếu khanh đại nhân ra tay vô cùng hào phóng ngày hôm đó. Hơn nữa, nghĩ đi nghĩ lại thì đó cũng là chốn nha môn quan phủ. Khoan bàn đến chuyện công việc ổn định, chỉ riêng việc có thể tạo điều kiện thuận lợi cho nàng tìm kiếm tung tích của a da sau này cũng đã là một điểm cộng lớn. Nghĩ tới đây, trên khuôn mặt nàng đã lờ mờ hiện lên vẻ rạo rực, động tâm.
Nàng lập tức dò hỏi: "Tiền công bên đó trả thế nào ạ? Có bao ăn ở không cữu cữu?"
Chắc hẳn Lư Phương cũng đã đi nghe ngóng qua tình hình, nên vừa nghe nàng hỏi, ông liền đáp ngay: "Tiền công mỗi tháng là sáu trăm văn." Ông khựng lại một nhịp, rồi bổ sung thêm: "Có bao cả ăn ở đấy."
Nói xong, trên mặt ông thoáng hiện lên nét áy náy. Vốn dĩ thân làm trưởng bối, ông phải có trách nhiệm che chở, đùm bọc cho nàng mới đúng. Thế nhưng, ngẫm lại thì nếu nàng cứ một mực muốn dọn ra ở riêng, chi bằng để nàng vào làm việc trong nha môn. Như vậy, ít nhất sự an toàn của một thân nữ nhi như nàng cũng được bảo đảm phần nào. Nếu không, để nàng thân cô thế cô ra ngoài bươn chải, đừng nói là ông không yên tâm, mà ngay cả thê tử Ngô thị của ông chắc chắn cũng sẽ ngày đêm lo lắng, cằn nhằn không thôi.
Nghe những lời này, Lê Thư Hòa bắt đầu nghiêm túc suy ngẫm.
Công việc này nghe qua quả thực rất không tồi. Không những được coi là công chức nhà nước, có biên chế rõ ràng, mà lại còn được bao ăn bao ở! Điều này sẽ giúp nàng đỡ đi gánh nặng phải đau đầu tìm thuê nhà trọ bên ngoài sau này.
Nhưng quan trọng nhất là, mấy vị đại nhân của Đại Lý Tự mà nàng có dịp tiếp xúc ngày hôm đó, trông ai nấy đều có vẻ là người dễ gần, dễ nói chuyện.
Quyết định vậy đi, làm thôi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)