Suốt bao năm qua, Lê Thư Hòa và a nương nương tựa vào nhau mà sống, nên tình cảm nàng dành cho Lư thị quả thực vô cùng sâu đậm. Thế nhưng, đối với người cha mà nàng chỉ biết đến cái tên chứ chưa từng một lần gặp mặt, thì lại chẳng có mấy phần tình nghĩa.
Chỉ là lúc sinh thời, Lư thị thường hay rủ rỉ bên tai nàng, một mực khẳng định rằng cha nàng ắt hẳn có nỗi khổ tâm riêng, và mọi việc ông làm đều là để bảo vệ hai mẹ con nàng, vân vân và mây mây. Bà còn ân cần dặn dò nàng dù trong hoàn cảnh nào cũng phải hành sự khiêm tốn, tuyệt đối đừng gây rắc rối để rồi tự đẩy bản thân vào chốn hiểm nguy.
Cũng chính từ những lời dặn dò ấy, trong lòng nàng lờ mờ nảy sinh vài phần suy đoán.
Rất có thể, người cha kia của nàng đã đắc tội với không ít kẻ, nên tình cảnh hiện tại chẳng mấy tốt đẹp. Hoặc giả, ông ta vốn là một kẻ chức cao vọng trọng, đối với a nương nàng chẳng qua chỉ là chút tình duyên sương sớm mỏng manh. Bao năm trôi qua, e rằng ông ta đã sớm ném bà ra sau đầu, chỉ dùng những lời đường mật để lừa gạt. Và cũng chỉ có người tâm tư đơn thuần như a nương nàng mới ngốc nghếch bị che mắt hết lần này đến lần khác.
Nghĩ đến đây, Lê Thư Hòa không khỏi thở dài cảm thán hết lần này đến lần khác.
Nàng thầm nghĩ, giá như đem tâm sức ấy đi mở một quán ăn thì tốt biết mấy, nói không chừng lại kiếm được tiền tài đầy túi. Sau đó, xây thêm một căn nhà lớn bằng gạch xanh ngói đỏ, nuôi thêm một chó một mèo, cuộc sống thong dong tự tại, hà cớ gì cứ phải ngày đêm canh cánh nhớ nhung một người dưng?
Đáng tiếc thay, Lư thị chung quy vẫn chẳng thể sống phóng khoáng được như nàng. Bà cứ mãi ôm nỗi niềm ấy canh cánh trong lòng, để rồi uất ức mà nhắm mắt xuôi tay.
-
Nhanh chóng thu lại dòng suy tư miên man, Lê Thư Hòa hỏi thăm cặn kẽ vị trí chính xác của Đại Lý Tự, sau đó lập tức lên đường đi ứng tuyển chức vị đầu bếp nhà ăn.
Đại Lý Tự tọa lạc ngay dưới chân Hoàng thành, nằm sát cạnh Thuận Nghĩa Môn. Nơi này và quán ăn Lư ký kẻ nam người bắc, cách nhau một quãng đường khá xa.
Vì không rõ quy trình tuyển người của nhà ăn chốn nha môn có cần trải qua bài khảo hạch gắt gao nào không, Lê Thư Hòa cẩn thận gom theo một ít gia vị quen tay, tiện tay gói ghém vào một chiếc túi vải rồi mang theo bên mình.
Dọc đường đi, tai nàng không ngớt nghe thấy bá tánh quanh vùng bàn tán xôn xao về "vụ án giết người ở kỹ viện". Nhìn cảnh ai nấy đều múa tay múa chân, sinh động miêu tả lại bộ dạng thê thảm của thi thể, nàng không khỏi cảm thấy tê rần cả da đầu.
Nàng thầm lo lắng, nếu thực sự vào làm việc ở nhà ăn của Đại Lý Tự, chắc hẳn sẽ không phải thường xuyên chứng kiến những cảnh tượng máu me đáng sợ như vậy đâu nhỉ?
Nghĩ vẩn vơ một hồi, Lê Thư Hòa khẽ lắc đầu, xua tan những tạp niệm. Nàng tự nhủ, nếu may mắn trúng tuyển, dẫu có thực sự đụng phải mấy cảnh tượng ấy thì cùng lắm tìm bừa một cái cớ để lẩn tránh là xong.
Mãi cho đến tận gần giờ Ngọ cũng chính là lúc ánh nắng chói chang và gay gắt nhất trong ngày, nàng mới đặt chân đến trước cổng Đại Lý Tự.
Dưới cái nắng gắt, những hàng đinh đồng nạm trên cánh cửa sơn son lấp lánh ánh vàng uy nghi. Dọc hai bên bậc thềm đá xanh là hai bức tượng đá điêu khắc hình thần thú Giải Trãi. Dưới móng vuốt bên phải của chúng đè chặt cuộn thiết quyển ghi chép hình luật, gương mặt dữ tợn nanh vuốt chực chờ như đang trừng mắt dò xét từng kẻ qua người lại.
Chỉ nhìn lướt qua thôi cũng đủ thấy đây là một chốn uy nghiêm bậc nhất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)