Khung cảnh bỗng chốc rơi vào im lặng, bầu không khí có phần gượng gạo.
Sau một thoáng trầm mặc, hán tử trung niên khẽ ho một tiếng, nở nụ cười trấn an nhìn nàng:
“Tính tình công tử nhà ta xưa nay vốn nhân hậu, chỉ là không giỏi bộc lộ cảm xúc, lại chẳng quen nói lời dễ nghe. Cô nương chớ để trong lòng.”
Nàng lúng túng gật đầu.
Nhân hậu?
Ông gọi cái vẻ mặt lạnh như băng ấy là nhân hậu sao?
Hán tử trung niên quay sang tên thị vệ bên cạnh, khẽ gật đầu ra hiệu:
“Đưa cô nương lên xe.”
Nàng theo bản năng nhìn về phía cỗ xe, giọng đầy do dự:
“Nhưng… công tử…”
Hán tử trung niên mỉm cười:
“Công tử sẽ không để ý đâu.”
Nghe vậy, nàng mới chần chừ bước lên xe.
Vừa vén rèm bước vào, nàng đã nhìn thấy tiểu công tử mới lên tiếng ban nãy.
Tiểu công tử chỉ chừng mười tuổi, khoác trên mình chiếc áo bào được cắt may tinh xảo. Tuy vóc người hơi gầy, khí sắc có phần suy nhược, nhưng dung mạo lại vô cùng thanh tú. Sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ mím, gương mặt non nớt nhưng đã thấp thoáng vài phần lạnh lùng.
Ngồi trước bàn trà, tiểu công tử mang vẻ mặt lạnh như băng. Thấy nàng bước vào, cậu chỉ hờ hững liếc nhìn một cái rồi thu hồi ánh mắt, lạnh nhạt buông hai chữ:
“Ngu ngốc.”
Nàng: “…”
Tiểu tử này không cứu nàng thì cũng thôi đi, lại còn mở miệng chê bai nàng nữa chứ.
Lục Thiên Du bắt đầu hoài nghi cuộc đời:
“Hệ thống, đây thật sự là nam chính sao? Nam chính kiểu gì mà lạnh lùng tuyệt tình đến vậy?”
Cộng sự 0771 lập tức đáp:
[Đây đúng là nhân vật chính của thế giới này, bảo đảm không sai.]
Dù hệ thống đã khẳng định như vậy, nàng vẫn không khỏi bán tín bán nghi.
Lục Thiên Du là nhân viên mới của Cục Quản Lý Thời Không. Nhiệm vụ của nàng là hỗ trợ những “con cưng của trời” trong từng thế giới, giúp họ trở lại quỹ đạo vốn có để từng bước bước lên đỉnh cao của số mệnh.
Những “con cưng của trời” ấy cũng chính là nam nữ chính của mỗi thế giới. Thế nhưng, không phải ai sinh ra cũng được số phận ưu ái. Rất nhiều người phải lớn lên trong cảnh nghèo khó, bất hạnh, thậm chí tuổi thơ còn đầy rẫy bi kịch. Trước khi thật sự trưởng thành, họ còn phải trải qua vô số kiếp nạn, có những kiếp nạn đủ để cướp đi tính mạng.
Và nhiệm vụ của nàng chính là giúp họ vượt qua những kiếp nạn chí mạng ấy.
Lục Thiên Du nghiến răng nhìn tiểu công tử trước mặt, lẩm bẩm với hệ thống:
“Nam chính cứ làm như cả thiên hạ nợ hắn hai trăm năm mươi tám vạn vậy. Ngươi chắc chắn hắn cần ta cứu chứ?”
Tiểu công tử vẫn mang gương mặt hờ hững, cả người toát ra vẻ “chớ lại gần”, khiến nàng tức đến nghiến răng ken két.
Tự dưng bị mắng oan, còn ai oan hơn nàng nữa chứ?
Hệ thống ra vẻ từng trải, thở dài:
[Ký chủ à, làm cái nghề này của chúng ta mà chuyện nhỏ thế này cũng không chịu nổi thì làm sao sống sót? Ngươi có biết dạo này ngành nào cũng cạnh tranh khốc liệt lắm không?]
Lục Thiên Du: “…”
Hệ thống nói tiếp:
Hệ thống đáp:
[Người ta là nam chính của cả một thế giới. Đã là nam chính thì sao có thể thật sự ngốc được.]
Có lẽ vì không quen bị người khác nhìn chằm chằm, tiểu công tử lạnh nhạt ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt của nàng rồi cất giọng:
“Đừng nhìn ta mãi.”
“Xin… xin lỗi…” Bị nhắc nhở, nàng rụt rè cúi gằm mặt xuống, không dám ngẩng đầu thêm nữa.
Có lẽ thấy dáng vẻ nàng quá mức đáng thương, nét mặt tiểu công tử tuy vẫn lạnh lùng nhưng giọng điệu đã dịu đi đôi chút:
“Ngươi không nên lên chiếc xe này.”
Lục Thiên Du âm thầm nghiến răng.
Nếu không bị ép đến đường cùng, nàng cũng chẳng đời nào dùng đến hạ sách này.
Mười phút trước, nàng vừa đặt chân đến thế giới này.
Đây là nhiệm vụ chính thức đầu tiên của nàng. Tuy trong thời gian thực tập đã từng đi qua vài thế giới để rèn luyện, nhưng chưa lần nào vừa xuyên đến đã gặp tình huống gấp gáp như vậy.
Chưa đầy hai phút sau khi xuyên qua, nàng đã bàng hoàng phát hiện nam chính sắp gặp phải một kiếp nạn sinh tử.
Nam chính của thế giới này tên là Bắc Nhạn Hề, là đích trưởng tử của Thiệu U Vương triều Đại Lê.
Đáng tiếc, thân thể mẫu thân hắn vốn yếu ớt. Khi sinh hắn vì khó sinh mà qua đời. Chẳng bao lâu sau, Thiệu U Vương đã bí mật đưa hắn đến một biệt viện hẻo lánh để nuôi dưỡng, đồng thời loan tin ra ngoài rằng từ nhỏ thân thể của thế tử đã suy nhược, bệnh tật quấn thân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
