Ánh nắng bị từng tầng mây đen che khuất. Gió lạnh rít qua rừng cây, cuốn theo từng trận lá xào xạc, báo hiệu một cơn mưa lớn sắp kéo đến.
Trên con đường núi dẫn về Đan Dương, một cỗ xe ngựa lao vun vút, bánh xe nghiền nát lớp đất khô, cuốn lên từng màn bụi mịt mờ.
Hơn mười thị vệ cưỡi ngựa hộ tống hai bên cỗ xe, tiếng vó ngựa nện xuống mặt đường vang vọng khắp núi rừng.
“Sắp đến Đan Dương rồi.”
Hán tử trung niên đi đầu khẽ giơ tay, ra hiệu cho người đánh xe giảm tốc độ. Rồi hắn dặn dò: “Đường núi phía trước gập ghềnh. Cẩn thận một chút, đừng kinh động công tử.”
Nghe vậy, đoàn người đồng loạt ghìm cương, chậm rãi tiến lên.
“Nơi nghỉ chân đã thu xếp ổn thỏa. Đêm nay công tử có thể yên tâm nghỉ lại Đan Dương.” Hán tử trung niên ngoái đầu, cung kính bẩm báo với cỗ xe phía sau.
Bên trong xe vẫn tĩnh lặng như cũ. Không nghe thấy bất kỳ lời đáp nào, hắn cũng chẳng tỏ vẻ lạ lùng, chỉ khẽ mỉm cười rồi tiếp tục quan sát con đường phía trước.
Đi thêm một quãng, người đánh xe bỗng hạ giọng: “Đại nhân… phía trước hình như có người.”
Bên vệ đường cách đó không xa, một bóng người đang co quắp giữa đám cỏ.
Nghe thấy tiếng vó ngựa, người ấy lập tức chống người ngồi dậy, vừa vẫy tay vừa khàn giọng kêu cứu: “Cứu… xin cứu ta với…”
Hán tử trung niên khẽ nheo mắt. Sau một thoáng trầm ngâm, hắn mới giơ tay ra hiệu cho cả đoàn dừng lại.
Đến gần hơn, mọi người mới nhìn rõ đó là một thiếu nữ chừng mười bốn, mười lăm tuổi.
Nàng quỳ sụp bên đường, trên người mặc bộ y phục vải thô phủ đầy bụi đất. Mái tóc rối bời, gương mặt nhỏ nhắn lấm lem, trông vô cùng chật vật.
Thấy đoàn người thực sự dừng lại, đôi mắt nàng lập tức sáng lên, vội vàng van xin: “Xin các vị cứu giúp tiểu nữ.”
Hán tử trung niên nhìn nàng từ đầu đến chân một lượt rồi cất tiếng hỏi:
“Cô nương gặp chuyện gì? Muốn chúng ta giúp đỡ ra sao?”
Thiếu nữ cắn môi, khẽ đáp:
“Tiểu nữ… có thể xin đi nhờ một đoạn được không?”
Thấy đối phương không lập tức từ chối, nàng như nắm được tia hy vọng cuối cùng.
“Nhà tiểu nữ ở Đan Dương. Mấy ngày trước chẳng may bị một tên buôn người bắt đi, định bán sang nơi khác.”
Nói đến đây, bờ vai nàng khẽ run lên.
“Tiểu nữ nhân lúc hắn sơ ý mới có cơ hội trốn thoát. Mấy ngày nay chỉ dám men theo đường núi chạy về Đan Dương, nào ngờ vừa rồi không cẩn thận lại trật cổ chân.”
Nàng cắn môi, vành mắt đỏ hoe.
“Tiểu nữ mất tích nhiều ngày, phụ thân mẫu thân ở nhà hẳn đã lo lắng khôn nguôi.”
Giọng nói nghẹn lại, mang theo vài phần nức nở.
“Tiểu nữ thật sự sợ tên buôn người kia đuổi theo. Nhưng chân đã thành ra thế này… e rằng không thể đi tiếp.”
Giọt lệ lặng lẽ lăn xuống gò má. Dáng vẻ mỏng manh đáng thương ấy khiến người ta khó lòng làm ngơ.
Hán tử trung niên khẽ cau mày: “Ra là vậy.”
“Đa tạ các vị. Hiện giờ tiểu nữ không có gì để báo đáp, nhưng chỉ cần về đến Đan Dương, nhất định sẽ dâng bạc tạ ơn.”
Hán tử trung niên lắc đầu: “Không cần.”
Dứt lời, hắn quay sang cỗ xe phía sau, chắp tay bẩm:
“Bẩm công tử. Từ đây đến Đan Dương không còn bao xa. Vị cô nương này lại bị thương ở chân… Liệu có thể cho nàng đi nhờ một đoạn?”
Ánh mắt mong chờ của thiếu nữ vừa hướng về cỗ xe thì một giọng nói trong trẻo mà lạnh nhạt đã vọng ra từ bên trong: “Không được.”
Hán tử trung niên khựng lại.
Thiếu nữ cũng sững sờ.
Sau một thoáng im lặng, hắn vẫn thử khuyên thêm:
“Bẩm công tử, chỉ là một cô nương đang bị thương…”
Giọng thiếu niên lập tức cắt ngang:
“Ta đã nói không được.”
Lần này, tuy âm lượng vẫn không lớn, nhưng ý tứ lại không cho phép bất cứ ai tiếp tục nhiều lời.
Cả đoàn người lập tức im bặt.
Thiếu nữ đứng ngây ra bên vệ đường.
“…”
Không phải chứ? Lạnh lùng đến mức ấy sao?
Nàng vốn đã chuẩn bị sẵn đủ loại lý do, thậm chí còn tính nếu đối phương nghi ngờ thì sẽ khóc thêm vài tiếng, diễn cho trọn vẹn vai một cô nương yếu đuối.
Ai ngờ…
Đối phương căn bản chẳng cho nàng cơ hội mở miệng thêm lần nào. Giọt nước mắt còn vương nơi khóe mắt bỗng trở nên vô cùng lúng túng. Nước mắt đọng trong hốc mắt, rơi cũng không được, mà nén lại cũng chẳng xong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
