Mãi đến hôm nay, Thiệu U Vương mới chợt nhớ đến đứa con trai đã bị mình bỏ quên suốt nhiều năm qua, bèn sai người đón về vương phủ. Đoàn người hộ tống Bắc Nhạn Hề vừa khéo đi ngang qua con đường núi này.
Bề ngoài, mọi chuyện dường như chẳng có gì khác thường.
Thế nhưng, Lục Thiên Du - người nắm rõ toàn bộ cốt truyện lại biết đám thị vệ hộ tống kia đã bị tráo đổi từ lâu. Phần lớn trong số chúng đều mang mưu đồ riêng, chỉ chờ thời cơ ra tay.
Chừng mười lăm phút nữa, chiếc xe ngựa chở nam chính sẽ mất khống chế, lao thẳng xuống vực sâu.
Xem xong cốt truyện, Lục Thiên Du đưa mắt quan sát địa hình núi cao vực thẳm cùng dòng nước cuồn cuộn bên dưới, rồi ước lượng độ cao.
Nàng thật sự không tin rơi từ độ cao ấy xuống mà còn có thể giữ được mạng sống.
Dù không tan xương nát thịt thì cũng khó thoát khỏi cái chết dưới dòng nước xiết.
Lại cúi đầu nhìn thân thể hiện tại của mình, nàng chỉ biết thở dài. Tay chân bé nhỏ, thân thể gầy yếu. Cho dù võ công của nàng có cao đến đâu thì với thân thể này cũng tuyệt đối không phải đối thủ của đám thị vệ lực lưỡng bên ngoài.
Nàng hoàn toàn tuyệt vọng, uể oải than thở:
“Ta thấy ngươi cố tình chọn đúng lúc này mới đưa ta đến đây để cứu nam chính, rõ ràng là muốn làm khó ta.”
Hệ thống cũng bất đắc dĩ thở dài:
[Điểm truyền tống không thể chính xác đến từng phút từng giây được. Chỉ có thể trách vận may của chúng ta không tốt.]
Khóe môi Lục Thiên Du khẽ giật.
Thế này mà gọi là vận may không tốt sao? Phải gọi là xui xẻo đến cùng cực mới đúng.
Nhìn đoàn xe sắp sửa đi ngang qua, nàng cuống cuồng đến mức đầu óc như muốn nổ tung.
Nàng vốn tưởng ít nhất mình sẽ được đưa đến trước một hoặc hai ngày để còn có thời gian chuẩn bị.
Ai ngờ vừa xuyên qua đã rơi ngay vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc.
Nàng trợn tròn mắt:
“Hả? Lên đó làm gì? Lên để chôn cùng hắn sao?”
Lục Thiên Du còn tưởng mình nghe nhầm. Nàng đâu có hào quang của nam chính.
Nếu Bắc Nhạn Hề rơi xuống vực còn có đôi phần hy vọng sống sót thì một tân binh như nàng rơi xuống đó chỉ có nước chết không toàn thây.
Hệ thống bình thản đáp:
[Dù sao ngươi cũng là người mới. Ở Cục Quản Lý Thời Không, tất cả nhân viên mới khi làm nhiệm vụ ở thế giới đầu tiên đều được kích hoạt cơ chế bảo hộ trong hai mươi bốn giờ.]
Nói đến đây, hệ thống lại bổ sung:
[Trong thời gian đó, cho dù ngươi có rơi xuống vực cũng sẽ không nguy hiểm đến tính mạng. Nhân cơ hội này còn có thể đưa nam chính thoát khỏi sự khống chế của đám người kia.]
Nghe vậy, Lục Thiên Du đành lựa chọn tin tưởng cộng sự 0771.
Về phần làm sao để lên được xe ngựa…
Nàng chỉ còn cách phát huy toàn bộ tài năng diễn xuất của mình.
May mà tuy diễn biến có đôi chút khác với những gì nàng dự tính nhưng cuối cùng nàng vẫn thuận lợi lên được chiếc xe ngựa này.
Để tránh phát sinh biến cố, đám người kia chắc chắn sẽ không để nàng còn sống rời đi.
Kéo nàng cùng Bắc Nhạn Hề rơi xuống vực mới là kế sách thích hợp nhất của bọn chúng.
Lục Thiên Du vừa định mở miệng:
“Ngươi…”
Thì đúng lúc ấy, cỗ xe ngựa bỗng chấn động dữ dội.
Thân hình nàng chao đảo, suýt nữa đập mạnh vào thành xe.
Tiếng hô hoán bên ngoài lập tức vang lên liên tiếp:
“Có phục kích! Mau cẩn thận!”
“Ngựa phát cuồng rồi!”
“Mau! Bảo vệ công tử!”
Trong chớp mắt, bên ngoài đã hỗn loạn thành một mảnh.
Tiếng vó ngựa, tiếng binh khí va chạm cùng tiếng người hò hét đan xen vào nhau.
Lục Thiên Du giật thót trong lòng.
Đến rồi. Cốt truyện chính thức bắt đầu.
Nàng còn chưa kịp hoàn hồn thì cổ tay đã bị một bàn tay lạnh ngắt nắm chặt.
Bắc Nhạn Hề đột ngột đứng bật dậy, kéo nàng lao thẳng về phía cửa xe.
Thế nhưng, ngay lúc hai người sắp tới nơi, bọn họ mới phát hiện không biết từ lúc nào cửa xe đã bị một tấm ván gỗ đóng kín bên ngoài, chặn mất lối thoát duy nhất.
Lục Thiên Du cảm nhận rõ lực siết trên cổ tay mình càng lúc càng chặt.
Ngay sau đó, Bắc Nhạn Hề chậm rãi quay đầu nhìn nàng.
Khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhạt, nhưng đôi mắt lại lạnh lẽo đến đáng sợ.
Hắn cất giọng:
“Giờ mới muốn chạy sao?”
Rồi bình thản buông thêm một câu:
“Muộn rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
