Hai hôm này Diệp Chí Phi còn chưa đi Quảng Châu, bởi vì trong nhà tính bày tiệc rượu cho Tiểu Thất, thật ra thì cũng không xem như bày rượu, chỉ là mời bạn bè thân thích của hai nhà đến ăn một bữa cơm, chúc mừng sinh mệnh nhỏ này ra đời một chút.
Anh ở lại làm công tác chuẩn bị giúp trong nhà, lúc này vừa mua một ít hoa quả khô từ bên ngoài về, trông thấy Ngụy Nam ôm Diệp Tuệ đứng ở giữa nhà chính, Diệp Tuệ đang thương tâm khóc trong lòng Ngụy Nam.
“Ai bắt nạt em, em gái?” Diệp Chí Phi cũng lên tiếng hỏi.
Diệp Tuệ khóc thút thít đến nấc cụt một cái, ý đồ làm chính mình bình tĩnh lại, cô cũng cảm thấy rất lúng túng, đột nhiên khóc đến chật vật như vậy, Ngụy Nam chắc chắn bị dọa.
Cô ngẩng đầu từ trong lòng Ngụy Nam, Ngụy Nam cúi đầu nhìn cô, lông mi cô đều ướt cả, từng sợi dính vào cùng một chỗ, mặt mũi đều là nước mắt, cắn môi dưới cố nén thút thít, đặc biệt chọc người trìu mến.
Anh giơ tay lên muốn lau đi nước mắt trên mặt thay cô, nhớ tới tay mình rất thô, sợ làm cô đau, liền lấy khăn tay ra lau nước mắt thay cô, ôn nhu nói: “Nín khóc nha.
Em gặp phải ấm ức cùng khó khăn gì, có thể trực tiếp nói với anh, đừng có nghẹn trong lòng tự mình khó chịu.”
Diệp Tuệ lấy khăn tay qua lau nước mắt một chút, lắc đầu nói: “Không sao, chỉ là bỗng dưng muốn khóc.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)