Ông dè dặt cẩn trọng mà bế con vào lòng như nâng trân bảo vậy, trên mặt lộ ra ánh mắt từ ái đánh giá tiểu bảo bối này.
Trong mắt Diệp Chí Phi đứng ở một bên, Tiểu Thất tựa như một con khỉ nhỏ thay lông vậy, vừa đỏ vừa nhăn, thật xấu ghê gớm.
Hiện tại ở bệnh viện với Diệp Thụy Niên chỉ có Diệp Chí Phi, những người khác thì ngày mai đều phải đi học, đợi tới 10 giờ liền đều bắt đi về.
Diệp Chí Phi không phải lần đầu tiên nhìn thấy trẻ sơ sinh, lúc cặp song sinh ra đời anh đã 8 tuổi, cũng có ấn tượng, nhưng mà tuyệt đối không có mãnh liệt như bây giờ.
Lông mày Tiểu Thất nhạt tới cơ hồ là không có, đôi mắt khép chặt, mí mắt sưng tới cơ hồ không nhìn ra khe mắt, chỉ có cái mũi nhỏ thì là tiêu chuẩn xứng của Diệp gia, cao cao thẳng tắp, cái miệng nhỏ mấp máy, không biết là đang tìm đồ ngon gì trong mộng.
Con bé rất yên tĩnh, toàn bộ trông đặc biệt mảnh mai non mềm, Diệp Chí Phi chỉ dám dùng đầu ngón tay đi chạm khuôn mặt nhỏ nhắn của con bé một chút, còn không dám dùng sức lớn, sợ bỗng chốc liền chọc hư mất.
Diệp Thụy Niên nhìn con một lát, trên mặt mang theo nụ cười từ phụ hạnh phúc, tỉnh táo lại tới hỏi y tá: “Ái nhân* tôi đâu?”
*: đây là cách gọi vợ (hoặc chồng) của người vào niên đại đó bên trung, mình thấy cách gọi này tình cảm hơn chỉ gọi vợ hoặc bà xã không thôi, nên mình sẽ để nguyên không sửa nha (mà nếu có bạn hỏi tại sao không chuyển nó làm người yêu luôn, thì mình trả lời là mình dù sao cũng là logic người trẻ tuổi, để hán việt còn thấy đỡ, chứ nói thẳng người yêu ra thì thấy cứ kỳ kỳ kiểu gì ớ, giống như chỉ là người yêu chứ chưa phải về cùng một nhà).
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)