Diệp Tuệ biết bị kẹp ở giữa khó nhất vẫn là ba, liền nói: “Ba, chuyện này để con đi nói với bà ngoại đi.” Cô tính để chính mình đi làm kẻ ác nhân này, cô không sợ đắc tội bà cụ, bà cụ cũng không dám đắc tội cô, dù sao thì trong nhà này, không có ai có thể chọn ra được sai lầm của cô.
Diệp Thụy Niên nhìn con gái, trong lòng có chút áy náy: “Không sao, con không cần đi nói, để ba.”
“Vẫn là con đi đi, bà ngoại tương đối tin phục lời của con.” Diệp Tuệ sợ ba cảm thấy để bà cụ thất vọng, liền mở miệng nhận lời chuyện gì đó, lỡ mà đến lúc đó không thực hiện được, đây không phải là làm người oán hận sao.
Diệp Tuệ cười tủm tỉm nói: “Vậy cám ơn một phen hảo ý của mợ nhỏ, Tiểu Thất bây giờ còn nhỏ, một mình dì chăm sóc con bé quả thật vất vả, mợ ấy nguyện ý tới hỗ trợ chăm sóc 2 tháng cũng được, chờ Tiểu Thất lớn một chút lại về.”
Vốn bà cụ nghe còn vẻ mặt cao hứng, về sau nghe chăm sóc 2 tháng lại về, liền cảm thấy không giống với ý tứ mà bọn họ nghĩ: “Nó còn muốn đến coi tiệm giùm tụi con nữa.”
Diệp Tuệ nhìn bà ấy nói: “Nhưng mà tiệm nhà con không cần 2 người coi nha, một mình chị Vương là lo liệu hết được rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)