Bước vào tầng 38, Cố Chính Sâm nhìn biểu tượng trước cửa… Công nghệ Nguyên Ngôn, ánh mắt khẽ lóe lên. Trước cửa có một thanh niên đang đứng đợi.
“Xin lỗi Chủ tịch Cố, vì tối qua tường lửa gặp chút vấn đề, hiện tại vẫn đang sửa chữa nên đành phiền ngài tới đây.”
Cố Chính Sâm mỉm cười, bắt lấy bàn tay đang vươn tới của người nọ: “Tiểu Lục tổng khách sáo rồi.”
Lục Nguyên đưa tay làm động tác mời: “Để tôi dẫn Chủ tịch Cố đi tham quan Công nghệ Nguyên Ngôn của chúng tôi một vòng.”
Cố Chính Sâm đi theo sau Lục Nguyên, tìm hiểu cặn kẽ tình hình khái quát.
Trong phòng họp.
Lục Nguyên nhìn người đàn ông có khuôn mặt trầm tĩnh nọ, cõi lòng bình lặng. Thấy Cố Chính Sâm chẳng hề động đến ly cà phê trên bàn, anh ta bèn lấy điện thoại nhắn tin cho cấp dưới, bảo người nọ pha một tách trà mang vào.
Năm phút sau, Giám đốc bộ phận công nghệ bưng một tách hồng trà bước vào.
Một phen trò chuyện qua đi, thời gian đã trôi về chiều.
Tầng hầm B1.
“Cuộc thi Internet có ý nghĩa thế nào đối với Nguyên Ngôn, Tiểu Lục tổng hẳn là hiểu rõ.” Cố Chính Sâm ném ánh nhìn bình thản về phía Lục Nguyên.
Lục Nguyên gật đầu.
“Mở rộng độ nhận diện chỉ là bước đi đầu tiên, tôi cũng hy vọng sự hợp tác giữa Trung Vinh và Công nghệ Nguyên Ngôn không chỉ dừng lại ở một dự án trí tuệ nhân tạo.”
Lục Nguyên nhếch khóe môi: “Tôi cũng mong trong tương lai sẽ có thêm nhiều cơ hội hợp tác với Trung Vinh.”
Hai bàn tay siết chặt lấy nhau.
Lục Nguyên đưa mắt nhìn theo bóng lưng Cố Chính Sâm rời đi. Trong cơn hoảng hốt, anh ta chợt thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc. Vừa định nheo mắt nhìn cho kỹ thì người nọ đã bước vào thang máy.
Mới thoáng tự hỏi liệu có phải là cô hay không, nhưng ngẫm lại, mọi ngóc ngách trong tòa nhà này đều là nơi vị đại tiểu thư kia chẳng buồn đặt chân tới, đương nhiên cô sẽ không xuất hiện ở đây.
Lục Nguyên cô đơn thầm thở dài một hơi, chậm rãi bước về phía buồng thang máy.
…
Hứa Ngôn đứng chờ ở trước cửa, chẳng hề bước vào như mọi khi. Hai tay cô ấy xách chiếc túi đặt ngay trước người.
Cô ấy khẽ lắc lư cơ thể sang trái rồi lại sang phải, ánh mắt lảng vảng bất định, chốc chốc lại rơi xuống mấy chậu cây cảnh trồng trên ban công ngoài cửa sổ.
Đến khi Hứa Ngôn quay lưng lại lần nữa thì chạm ngay phải ánh mắt của Lương Tĩnh Uyển. Một khuôn mặt gần trong gang tấc, ánh mắt ngập tràn sự hiếu kỳ.
“Cậu dọa mình hú vía.” Giọng điệu Hứa Ngôn mang vẻ hờn dỗi. Cô ấy vỗ vỗ lên ngực, nhưng rồi nhanh chóng phát hiện ra điểm bất thường bèn đảo mắt đánh giá Lương Tĩnh Uyển từ trên xuống dưới: “Sao cậu lại lùn đi thế, hôm nay còn lạ lùng tới mức không đi giày cao gót cơ đấy?”
“Chân mình bị thương rồi, đau lắm.”
Hứa Ngôn bật cười khúc khích: “Cậu mà cũng biết sợ đau chân cơ á, buồn cười chết mất.”
Có một năm nọ, cô ấy và Lương Tĩnh Uyển đi dạo miệt mài trên đường phố New York. Cô ấy đi giày đế bằng, lết đến cuối cùng còn phải kêu la thảm thiết vì đau chân. Thế nhưng vị thần thánh nào đó lại giẫm trên đôi giày cao gót tám phân, dẫu tối hôm đó chân nổi bong bóng nước, sáng hôm sau vẫn tiếp tục xỏ chân vào đôi giày cao gót ấy như thường.
Sắc mặt Lương Tĩnh Uyển nháy mắt đen lại.
Quả đúng như lời Hứa Ngôn nói, Lương Tĩnh Uyển có một sự chấp niệm khó hiểu với giày cao gót. Thế nên việc cô mang giày đế bằng lọt vào mắt những người quen biết mới trở nên kỳ lạ nhường vậy.
“Cậu nhìn gì mà say mê thế?” Lương Tĩnh Uyển đánh trống lảng. Nói đoạn, cô rướn người ngó ra ngoài nhưng phát hiện bên ngoài cửa sổ chẳng có bóng người nào, đôi mày khẽ nhíu lại.
Hứa Ngôn dò hỏi: “Mấy chậu xương rồng kia là ai trồng thế?”
Con ngươi Lương Tĩnh Uyển đảo quanh, trong đầu không ngừng suy nghĩ. Thế nhưng vài giây sau, cô vẫn thành thật lắc đầu: “Không biết nữa.”
Hứa Ngôn tỏ vẻ đăm chiêu gật gù: “Đi thôi.”
“Đi đâu mà đi?” Lương Tĩnh Uyển đáp với giọng buồn bực.
Hứa Ngôn hớn hở ra mặt: “Đi ăn cùng nhau chứ sao.”
“Ăn uống gì nữa, mình sắp phải gặm cỏ đến nơi rồi. Nãy vừa có thông báo phải bàn giao một vụ án, sớm chẳng gọi, cứ nhắm đúng mấy phút trước khi tan làm mới gọi tới.”
Hứa Ngôn bày tỏ sự đồng cảm: “Thảm quá đi mất.”
Tuy nhiên, đợi đến khi hỏi cặn kẽ xem đó là vụ án nào, vừa nghe Lương Tĩnh Uyển nói ra đáp án, Hứa Ngôn bèn chống cằm, dùng ánh mắt đầy thâm ý để nhìn Lương Tĩnh Uyển.
Nghe Lương Tĩnh Uyển than vãn, Hứa Ngôn khẽ thở dài. Lương Tiểu Uyển nhà cô ấy đúng là chẳng được nhạy bén cho lắm.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, Lương Tĩnh Uyển bèn nín bặt. Nhìn cái tên hiển thị trên màn hình, ngón tay cô do dự giây lát rồi mới nhấn nút nghe.
“A lô, Chủ tịch Cố.”
Hai mắt Hứa Ngôn sáng rực, đăm đăm nhìn Lương Tĩnh Uyển với ánh mắt đầy tinh thần.
Cũng chẳng biết đầu dây bên kia đã nói gì, sau khi cúp máy, Lương Tĩnh Uyển lại thở dài một hơi: “Đành phiền Hứa đại tiểu thư đưa mình đến Trung Vinh vậy.”
Trên đường xe cộ nối đuôi nhau nườm nượp. Quãng đường vốn chỉ mất tầm hai mươi phút đồng hồ, vì trúng ngay giờ tan tầm nên thời gian phải tăng lên gấp đôi.
Tới khi Lương Tĩnh Uyển bước vào Trung Vinh, cô liền nhìn thấy có người đang đứng chờ ở cạnh thang máy.
“Luật sư Lương, Chủ tịch Cố cố ý dặn tôi đứng đây đợi cô.” Lâm Nguyên ra sức kéo hảo cảm cho ông chủ nhà mình, đồng thời cũng đang nỗ lực vì tháng lương được nhân đôi của bản thân.
Lương Tĩnh Uyển ngẩng đầu, vén lọn tóc vương trên trán ra sau tai, mỉm cười dò hỏi: “Chủ tịch Cố đợi lâu chưa anh?”
“Dạ chưa, lúc tôi xuống thì Chủ tịch Cố đang bàn bạc công chuyện với mấy vị đổng sự, trông có vẻ vẫn chưa xong đâu.”
Lương Tĩnh Uyển thầm thở phào nhẹ nhõm, không phải đợi quá lâu là tốt rồi.
Đúng như lời Lâm Nguyên nói, cuộc trò chuyện vẫn chưa kết thúc, anh ta bèn dẫn Lương Tĩnh Uyển vào phòng chờ.
Thời gian chờ đợi cũng chẳng thấm vào đâu, cô đã được gọi vào văn phòng. Đi cùng cô còn có người phụ trách bộ phận pháp chế của chi nhánh Bắc Kinh.
Bàn bạc vụ án ngay dưới mí mắt sếp lớn, người phụ trách bộ phận pháp chế lộ rõ vẻ căng thẳng. Trong khi đó, Lương Tĩnh Uyển ngồi đối diện lại tỏ ra cực kỳ bình thản, từ ngữ sắc bén chuẩn xác, tựa hồ đã hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của Cố Chính Sâm.
Nghỉ giải lao.
Lúc Lương Tĩnh Uyển đảo mắt nhìn quanh, cô phát hiện Cố Chính Sâm đã chẳng còn ở trong văn phòng nữa. Bên tai chợt vang lên tiếng khen ngợi: “Luật sư Lương đúng là có phong thái của bậc đại tướng.”
Lương Tĩnh Uyển vừa vặn nắp chai nước khoáng, ngửa đầu uống một hớp. Ngậm ngụm nước trong miệng, hai gò má cô khẽ phồng lên, đôi mày nhíu chặt, trong ánh mắt chất chứa đầy sự hiếu kỳ và khó hiểu.
“Đối diện với Chủ tịch Cố mà vẫn giữ được sự bình tĩnh nhường ấy.” Người phụ trách bộ phận pháp chế rút một tờ giấy ăn, lau đi những giọt mồ hôi đang rịn ra trên trán.
Lâm Nguyên đứng đợi sẵn ở cửa. Anh ta tiễn người phụ trách bộ phận pháp chế ra khỏi khu vực làm việc, sau đó quay sang nói với Lương Tĩnh Uyển: “Chủ tịch Cố mời Luật sư Lương nán lại đây một lát.”
Đáy mắt Lương Tĩnh Uyển xẹt qua tia kinh ngạc, hệt như lúc nãy cô vô tình nghe người phụ trách bộ phận pháp chế nhắc tới việc ông ta nảy ra ý định đột xuất và đáp chuyến bay chiều nay đến Lâm Thành.
Lương Tĩnh Uyển ngồi im lặng trên ghế. Chiếc ghế xoay cứ lăn qua lăn lại, xoay hết vòng này đến vòng khác.
Tới khi cô nhận ra cánh cửa đối diện đã hé mở thì bản thân chẳng biết đã xoay bao nhiêu vòng rồi. Lương Tĩnh Uyển ngượng ngùng đứng dậy, bước về phía Cố Chính Sâm, người nọ đứng ở phía đối diện, cũng chẳng rõ đã đứng xem bao lâu.
“Chủ tịch Cố, ngài còn việc gì dặn dò sao?”
Ánh mắt cô gái vô cùng trong trẻo. Dưới ánh đèn đêm khuya, đôi mắt tĩnh lặng và sáng ngời ấy càng thêm nổi bật. Thái độ của cô đầy vẻ thản nhiên, giọng điệu lại nghiêm túc, cứ như thể chẳng hề có chuyện gì xảy ra. Thế nhưng nếu nhìn kỹ, dái tai cô đã đỏ bừng từ lúc nào.
“Làm lỡ thời gian tan làm của cô, lại còn khiến cô bỏ lỡ mất bữa tối, tôi muốn mời cô một bữa ăn đêm.” Giọng nói của Cố Chính Sâm hòa cùng sắc đèn hoàng hôn, buông lời dụ dỗ từng bước một.
Lương Tĩnh Uyển thầm đắn đo trong lòng. Vì chuyện bàn giao này, cô đã phải từ chối lời mời ăn tối của Lý Chiêu Ninh và Hứa Ngôn. Một bữa đổi một bữa, có vẻ như cô nên nhận lời.
Thế là Lương Tĩnh Uyển vui vẻ đồng ý.
Giang Nam Ngạn.
Lương Tĩnh Uyển hoàn toàn không ngờ tới việc vị tai to mặt lớn này lại đích thân làm tài xế cho mình. Vốn dĩ cô tưởng sẽ đi cùng người phụ trách bộ phận pháp chế, hoặc tệ nhất cũng có Lâm Nguyên đi kèm, nào ngờ rốt cuộc chỉ có mỗi cô và Cố Chính Sâm.
Bên cạnh chiếc Maybach.
Ngồi ở ghế phụ, có vẻ không ổn cho lắm… Ngồi ở phía sau, vậy chẳng phải là xem Cố Chính Sâm như tài xế thật sao?
Dáng vẻ do dự của Lương Tĩnh Uyển thu trọn vào tầm mắt Cố Chính Sâm. Anh vô cùng ga lăng kéo cửa ghế phụ ra giúp cô, bàn tay tinh tế che chắn ở mép cửa trên.
Lương Tĩnh Uyển nhìn bàn tay với các khớp xương xảo diệu nọ, không kìm được mà thầm thèm thuồng đôi chút. Thế nhưng lý trí đã nhanh chóng đánh thức cô, nháy mắt một nụ cười công nghiệp đã treo trên môi.
Vừa giả tạo lại đầy vẻ khiên cưỡng, xa cách mà lại vô cùng đoan trang.
Lương Tĩnh Uyển tự nhắc nhở bản thân, tuyệt đối không thể để Cố Chính Sâm gán thêm cho mình một tính từ thứ ba, tiếp nối ngay sau cái mác "tính khí kiêu ngạo, giỏi bề ngụy trang" nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

