Tính khí kiêu ngạo là đang chỉ những lời nói ở sòng bạc cách đây vài tháng, ngông cuồng tới mức cô chẳng dám nhớ lại. Còn giỏi bề ngụy trang là chỉ việc sau khi giở thói kiêu ngạo, cô lại cố tình làm ra vẻ điềm tĩnh nhã nhặn trước mặt Cố Chính Sâm nhằm đánh lừa anh.
Tựu trung lại, hai cụm từ này đã là giới hạn cuối cùng, không thể thêm bớt bất cứ từ nào nữa.
…
Trước khi xuống xe, Lương Tĩnh Uyển bước qua đầu xe. Cô cẩn thận quan sát thì phát hiện ra biển số xe trước mắt không phải loại biển số tiến hay tứ quý thường thấy. Trong đầu cô bắt đầu ngẫm nghĩ về mối liên hệ giữa bốn con số cuối.
Rút điện thoại ra, cô nghiêng màn hình đi để tránh bị Cố Chính Sâm nhìn thấy. Mở trình duyệt lên, thanh tải chậm rãi chạy, mười giây sau, đáp án đã hiện ra.
Bốn con số cuối trên biển số xe chính là mã cổ phiếu niêm yết trên sàn chứng khoán Hồng Kông của Dược phẩm Trung Vinh. Dược phẩm Trung Vinh là một trong những đơn vị kinh doanh chiến lược cốt lõi trực thuộc Công ty trách nhiệm hữu hạn Tập đoàn Trung Vinh. Đồng thời, đây cũng là công ty con có vốn sở hữu toàn phần đầu tiên niêm yết thành công sau khi Cố Chính Sâm tiếp quản Tập đoàn Trung Vinh, mang ý nghĩa vô cùng sâu sắc.
Trong phút chốc, Lương Tĩnh Uyển vô cùng ghét bỏ biển số xe của ông Lương nhà mình. Nào là kỷ niệm ngày cưới, nào là sinh nhật bà Tô vân vân và mây mây, gói gọn trong hai chữ: quê mùa!
Cố Chính Sâm nhìn nét mặt thay đổi khôn lường của người bên cạnh. Biểu cảm của cô vô cùng sinh động, nét ngây ngô hãy còn vương vấn, mang theo chút nũng nịu ngốc nghếch đặc trưng của thiếu nữ. Anh không kìm được mà nhếch khóe môi, cảm giác vui vẻ lan tỏa khắp toàn thân.
Lương Tĩnh Uyển mảy may không hay biết những biểu cảm nhỏ nhặt của mình đã lọt thỏm vào mắt người khác. Cô còn vô cùng hiếu kỳ, liệu có phải vị tai to mặt lớn này vừa ký được hợp đồng béo bở nào đó nên mới vui vẻ nhường này hay không.
Lương Tĩnh Uyển lật xem thực đơn. Thứ muốn ăn thì nhiều, nhưng thời gian đã muộn, nếu nhét toàn bộ vào bụng e rằng sẽ tiêu hóa không nổi. Cô đành chọn lọc vài món thèm ăn nhất rồi gập thực đơn lại. Thế nhưng, đợi đến khi thức ăn được dọn lên, cô mới phát hiện ra, vì cớ gì mà cả bàn đều là những món cô thích ăn vậy chứ.
Bữa ăn trôi qua trong không khí chủ khách đều vui vẻ. Có điều Lương Tĩnh Uyển để ý thấy Cố Chính Sâm ăn chẳng được bao nhiêu, bất giác cho rằng thức ăn không hợp khẩu vị anh nên cô cũng xua tan đi ý định gói món tráng miệng mang về.
Lúc ra về, chẳng đợi Lương Tĩnh Uyển vươn tay đẩy cánh cửa kính nặng nề, Cố Chính Sâm đã giúp cô đẩy ra. Cô bèn mỉm cười nói lời cảm ơn.
Sau khi lên xe, Lương Tĩnh Uyển rút điện thoại trong túi xách ra. Khác hẳn với việc tin nhắn điện thoại của Cố Chính Sâm reo liên tục suốt bữa ăn, màn hình điện thoại của cô cứ tối om, chẳng có ai tìm cô cả. Mãi mới thấy một ứng dụng nào đó trên màn hình chính có chấm đỏ nhỏ ở góc trên bên phải, ai dè bấm vào lại là thông báo nhắc nhở nạp tiền cước điện thoại.
Cô bĩu môi, sau đó mới phát hiện Cố Chính Sâm vẫn chưa lên xe. Cô bèn hạ cửa kính xuống, ló đầu ra ngoài tìm kiếm thì vừa vặn nhìn thấy Cố Chính Sâm đang sải bước về phía mình. Trên tay anh xách theo một hộp đồ ăn mang về, vỏ ngoài in logo của Giang Nam Ngạn.
Ánh đèn sợi đốt trong bãi đỗ xe tầng hầm quá sáng khiến đường nét ngũ quan của Cố Chính Sâm trở nên mờ ảo. Một vầng sáng bao quanh anh, tựa như anh đang mang theo ánh sáng chầm chậm bước tới.
Lương Tĩnh Uyển không tiếp lời, bởi vì cô cảm thấy… chuyện này dường như có điểm chẳng lành, nhưng cụ thể là chẳng lành ở đâu thì cô lại nói không thành lời.
Chiếc Maybach dừng lại dưới chân tòa nhà số mười một ở Vịnh Bồ Đề.
Lương Tĩnh Uyển khom lưng cảm ơn, lại cất giọng: “Chúc ngủ ngon.”
Cô vốn tưởng Cố Chính Sâm sẽ rời đi nhanh chóng. Nào ngờ sau khi gật đầu, tay trái anh lại gác lên cánh cửa xe đã hạ kính xuống, kẹp một điếu thuốc giữa ngón trỏ và ngón giữa. Nhìn bộ dạng này của anh, có vẻ như nếu chưa hút xong điếu thuốc thì anh sẽ không rời đi.
Lương Tĩnh Uyển chỉ đành bước vào trong tòa nhà trước, ngăn cách tầm nhìn của Cố Chính Sâm.
Lương Tĩnh Uyển hững hờ cởi đôi giày đế bằng trên chân ra, xỏ chân vào đôi dép lê. Lúc vươn tay kéo rèm cửa, xui khiến thế nào cô lại ngó nhìn xuống lầu. Chiếc Maybach vẫn nằm im ở chỗ cũ. Chẳng biết có phải do ảo giác hay không mà cô lại cảm thấy Cố Chính Sâm đang xuyên qua mười mấy tầng lầu chăm chú nhìn mình.
Trái tim thắt lại, Lương Tĩnh Uyển dứt khoát kéo rèm cửa lại. Cô dùng hai tay xoa mạnh lên mặt mấy cái, cuối cùng buông tiếng thở dài.
…
Ngày hôm sau.
Lương Tĩnh Uyển mang theo đôi mắt ngái ngủ bước xuống lầu. Chưa đi được mấy bước, cô đã trợn tròn hai mắt, khó lòng tin nổi nhìn người trước mặt: “Sao cậu biết tôi sống ở đây?”
Lý Chiêu Ninh hất cằm: “Hôm qua lúc ghi lời khai, chẳng phải đã hỏi địa chỉ nhà cậu rồi sao?”
Lương Tĩnh Uyển chợt bừng tỉnh ngộ. Có điều, cô lại tò mò hỏi: “Vậy cậu tới đây làm gì?”
“Tối qua không được ăn tối cùng nhau, nên tôi định bụng sẽ mời cậu đi ăn sáng.” Lý Chiêu Ninh đi vòng qua đầu xe, giúp Lương Tĩnh Uyển mở cửa.
Lương Tĩnh Uyển chép miệng hai tiếng: “Hiếm khi thấy cậu dậy sớm được cơ đấy?”
“Cậu cũng thế thôi.” Lý Chiêu Ninh đáp trả một câu. Hai người nhìn nhau mỉm cười, đều nhớ về thuở đi học ở Đại học Chicago.
Lương Tĩnh Uyển và Lý Chiêu Ninh quen biết nhau ở London vào hai năm trước. Hai người học cùng một chuyên ngành - Tâm lý học. Khi ấy Lý Chiêu Ninh đang bước vào năm tốt nghiệp, còn Lương Tĩnh Uyển mới chân ướt chân ráo tới Đại học Chicago. Hai người chạm mặt nhau lần đầu trong lớp học của một vị giáo sư danh tiếng. Cô đi học chui, mà cả giảng đường lại chật kín người, chỉ còn duy nhất một chỗ trống bên cạnh Lý Chiêu Ninh. Cô bảo Lý Chiêu Ninh nhường đường một chút, nhưng lại bị anh ta chất vấn ngược lại xem cô có phải sinh viên của lớp học này hay không. Tiếng cãi vã quá ầm ĩ, Lương Tĩnh Uyển không muốn thu hút sự chú ý của người khác nên đành phải lủi thủi bước ra ngoài.
Mặc dù sau đó biết được Lý Chiêu Ninh làm vậy là để giữ chỗ cho một du học sinh Trung Quốc đang phải vừa học vừa làm, nhưng trong lòng Lương Tĩnh Uyển vẫn chẳng nảy sinh thiện cảm nào với anh ta.
Lần thứ hai giáp mặt là ở buổi tụ tập của hội du học sinh. Lý Chiêu Ninh trò chuyện vô cùng rôm rả với mấy nữ sinh người Nhật. Nhưng cô lại chẳng mấy thân thiện với người Nhật Bản. Về sau, qua miệng vài nữ sinh Trung Quốc, cô mới biết Lý Chiêu Ninh là kẻ ai đến cũng chẳng từ chối. Thế là trong lòng Lương Tĩnh Uyển âm thầm gán cho anh ta cái mác gã trăng hoa.
Việc dần trở nên thân thuộc về sau bắt nguồn từ chuyện… đi muộn.
Lại là một tiết học của vị giáo sư nọ. Lương Tĩnh Uyển ngủ quên, đành phải khom lưng rụt cổ, luồn cúi tìm cách lẻn vào từ cửa sau. Cô thì đi từ trước ra sau, Lý Chiêu Ninh lại đi từ sau lên trước, hai người vừa vặn đụng độ ở cửa sau. Đáy mắt cả hai đều xẹt qua một tia sáng tỏ… thì ra là người cùng chí hướng.
Việc dần thay đổi cái nhìn về sau là do hôm ấy Lý Chiêu Ninh đi muộn vì phải giúp đỡ nam sinh Trung Quốc vừa học vừa làm kia trực ca đêm. Mà cô cũng nghe nam sinh nọ kể lại, Lý Chiêu Ninh thường xuyên ra tay giúp đỡ cậu ta, bất luận là chuyện học hành hay trong cuộc sống thường nhật.
Có điều chưa đầy một năm sau, Lý Chiêu Ninh đã tiên phong về nước trước. Còn cô cũng từ cảnh đi muộn cùng nhau, biến thành đi muộn có một mình.
Lương Tĩnh Uyển phóng tầm mắt ra khung cảnh bên ngoài cửa sổ. Gió thổi tung những chiếc lá khô, cuộn vòng giữa không trung, nhảy múa phiêu diêu rồi lại lặng lẽ rơi rụng. Bên trái là sắc vàng, bên phải là sắc xanh, một nửa là mùa thu, một nửa là mùa hạ. Cô mở lịch ra xem ngày tháng, bấy giờ mới bàng hoàng nhận ra thời gian đã thoi đưa thoăn thoắt.
Hai người tìm một quán ăn sáng gần công ty luật. Giờ giấc không còn sớm sủa gì, người tới mua đồ ăn sáng đều gói mang về rồi vội vã rời đi.
Bàn ghế chẳng được sạch sẽ cho cam. Dù đã dùng khăn giấy lau qua nhưng vết cáu bẩn vẫn còn lưu lại. Lương Tĩnh Uyển chẳng buồn bận tâm, nhưng Lý Chiêu Ninh vẫn cởi áo khoác ngoài đưa cho cô. Lương Tĩnh Uyển vươn tay nhận lấy, ngặt nỗi cô không lót xuống dưới mông mà chỉ nâng chiếc túi xách lên, đặt cẩn thận lên trên áo khoác.
Lương Tĩnh Uyển mua một phần vằn thắn. Cô múc nhẹ một thìa, hơi nóng tỏa ra lượn lờ.
Ăn sáng xong xuôi, Lương Tĩnh Uyển lấy điện thoại từ trong túi xách ra. Thời gian không sớm cũng không muộn vừa khéo lúc. Cô vẫy tay chào Lý Chiêu Ninh rồi bước vào trong tòa nhà.
Vừa rảo bước vào quán cà phê ở tầng một, cô đang định cất lời thì lại nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



