Lương Tĩnh Uyển giật giật lông mày, bước chân đang quay lưng rời đi bỗng chậm lại. Điều này khiến Lý Chiêu Ninh cảm thấy kỳ lạ, anh ta vừa định mở miệng hỏi thì đã thấy Lương Tĩnh Uyển cất lời.
Khoảnh khắc ngước mắt lên, Lương Tĩnh Uyển chạm phải ánh nhìn của Cố Chính Sâm. Ánh mắt anh tĩnh lặng mà lại mang theo ẩn ý sâu xa. Hôm qua người ta vừa giúp mình, hôm nay đã lật mặt không quen biết, cô làm vậy cũng không hay cho lắm. Lương Tĩnh Uyển đành bước tới vài bước, đứng cách một khoảng không xa không gần, cất tiếng gọi: “Chủ tịch Cố.”
Cố Chính Sâm gật đầu, xem như đáp lại lời chào hỏi này.
Rõ ràng không có thêm lời dư thừa nào, nhưng Lương Tĩnh Uyển vẫn bất giác siết chặt dây xích của chiếc túi đeo vai. Cô nuốt nước bọt, cố gượng giữ vẻ bình tĩnh, đi thẳng vào khu vực thang máy.
Hai người đàn ông đứng phía sau cũng trao nhau ánh mắt giữa bầu không khí cuồn cuộn sóng ngầm này.
Bàn tay đang đặt trên cửa xe của Lý Chiêu Ninh siết chặt lại. Rốt cuộc vẫn thua kém về tuổi tác, anh ta đành nhượng bộ trước, thu hồi tầm mắt rồi ngồi vào trong xe. Cố bình ổn lại tâm trạng, xuyên qua gương chiếu hậu, anh ta thấy người đàn ông kia cũng đã đi vào khu thang máy. Chỉ là do bức tường che khuất, anh ta cũng không biết Lương Tĩnh Uyển có đang đứng chờ ở bên trong hay không.
Không nghe thấy tiếng động gì, chắc là cô không có ở đó. Lý Chiêu Ninh chỉ đành tự an ủi bản thân như vậy, thế nhưng trong lòng anh ta lại nảy sinh một cảm giác cảnh giác khó tả.
Trái với mong mỏi của Lý Chiêu Ninh, khi Cố Chính Sâm bước vào khu thang máy, Lương Tĩnh Uyển vẫn còn ở đó. Cô không lên tiếng chỉ vì cảm thấy bầu không khí này quá mức rợn người.
Lương Tĩnh Uyển thầm oán trách thang máy chạy quá chậm. Xuyên qua lớp gương phản chiếu, cô nhận ra Cố Chính Sâm đang chăm chú nhìn mình.
Nhịp thở của Lương Tĩnh Uyển chậm lại. Cô hắng giọng, mỉm cười hỏi: “Sao Chủ tịch Cố lại tới đây vậy?”
“Tới gặp một người. Cậu thanh niên lúc nãy là bạn cô à?”
Lương Tĩnh Uyển “vâng” một tiếng. Nghĩ tới mối quan hệ giữa Cố Chính Sâm và Tịch Cảnh Trình, cô không nhịn được mà nói thêm một câu: “Chỉ là bạn học thôi ạ.”
Sáu chữ này đã định đoạt tính chất mối quan hệ giữa cô và Lý Chiêu Ninh.
Nương theo một tiếng “ting”, cửa thang máy mở ra, một đám đông từ bên trong ùa ra ngoài. Lương Tĩnh Uyển đang đứng ngay trước cửa nên tránh không kịp, cô đành lùi lại hai ba bước để khỏi bị đụng trúng.
Chóp mũi xộc tới mùi thuốc lá thanh mát. Lương Tĩnh Uyển chợt nhận ra khoảng cách giữa mình và Cố Chính Sâm đã bị thu hẹp. Đầu óc cô đình trệ mất một giây. Giây tiếp theo, cánh tay cô đã bị ai đó túm lấy.
Lương Tĩnh Uyển vội thu hồi dòng suy nghĩ. Cô ngước mắt lên, nhìn người lạ mặt đứng gần ngay trong gang tấc. Tới lúc này cô mới hiểu vì sao Cố Chính Sâm lại kéo tay mình, thì ra cô đã cản đường người ta.
Cô lại tiếp tục lùi ra ngoài thêm hai ba bước, hơi ấm trên cánh tay cũng theo đó mà biến mất.
Đợi mọi người đi hết, ba người mới bước vào thang máy.
Trái ngược với bầu không khí tĩnh lặng và ngột ngạt lúc trước, sau khi bước vào thang máy, mọi thứ dường như đã nhẹ nhõm hơn đôi chút. Lương Tĩnh Uyển đi vào trước, đứng nép sát vào một góc thang máy.
Lâm Nguyên đứng trước bảng nút bấm, cúi đầu, hai tay khoanh trước ngực. Anh ta cũng nhìn thấy cảnh Lương Tĩnh Uyển bước xuống xe. Có điều, khi thấy người đàn ông ngồi ghế lái bước xuống, anh ta đã cảm nhận rõ sự bực dọc của Cố Chính Sâm. Tuy nhiên, nương theo câu nói “chỉ là bạn học” của Lương Tĩnh Uyển, sự bực dọc ấy đã tan biến sạch sẽ.
Thang máy đi thẳng lên trên. Khi sắp đến tầng 37, Lương Tĩnh Uyển khẽ thở phào nhẹ nhõm.
“Hôm nay cô rất ngoan.” Giọng nói trầm khàn, đầy từ tính vang lên trong không gian buồng thang máy chật hẹp, rắc thêm vài phần mờ ám.
Lời khen ngợi đột ngột này khiến đầu óc Lương Tĩnh Uyển trống rỗng, cả người cứng đờ. Cô chậm chạp ngước mắt nhìn Cố Chính Sâm, trong lòng đầy rẫy những dấu chấm hỏi. Thế nhưng, men theo ánh nhìn của anh hướng xuống dưới, cô mới vỡ lẽ… thì ra anh đang ám chỉ chuyện hôm nay cô đi giày đế bẳng.
Cố Chính Sâm đã thu hồi tầm mắt. Đối mặt với lời khen này, bàn chân Lương Tĩnh Uyển cứ cựa quậy đầy bồn chồn. Cô cũng chẳng biết phải đáp lời ra sao, đành cụp mắt xuống, cõi lòng rối bời. Nhịp tim đập có vẻ hơi lớn, cứ bịch bịch liên hồi, tiếng sau to hơn tiếng trước. Gương mặt Lương Tĩnh Uyển dần ửng hồng, cô cố gắng đè nén nhịp tim xuống nhưng chẳng mấy hiệu quả.
Tiếng “ting” vang lên đã giải cứu cô. Thang máy dừng ở tầng 37. Lương Tĩnh Uyển vội vàng tháo chạy khỏi buồng thang máy như thể đang tránh né kẻ địch mạnh. Khốn nỗi cô lại đang đứng phía sau Cố Chính Sâm nên đành phải cẩn thận nghiêng người lách qua anh. Trước khi đi, cô vẫn không quên gật đầu chào Lâm Nguyên.
Lâm Nguyên vừa mỉm cười gật đầu xong, đang định tém khóe môi lại thì cửa thang máy đã đóng sập. Ngay lập tức, một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau: “Vụ án quyền tài sản đã bàn giao xong chưa, bộ phận pháp chế ở Bắc Kinh đã tìm gặp cô ấy chưa?”
Lâm Nguyên thừa sức nghe ra ẩn ý của Cố Chính Sâm: “Tôi sẽ bảo họ mau chóng liên hệ với Luật sư Lương, có lẽ tối nay sẽ bàn giao xong ạ.”
Lương Tĩnh Uyển có công việc riêng ở công ty luật, việc bàn giao vụ án quyền tài sản chỉ có thể dời xuống sau giờ làm. Vậy nên, bữa hẹn ăn tối kia cũng đành phải hủy bỏ.
Thang máy lên tới tầng 38. Cùng lúc Lâm Nguyên sải bước chân ra ngoài, giọng nói kia lại vang lên: “Lương tháng này của cậu tăng gấp đôi.”
Lâm Nguyên cố nén nụ cười trên khóe môi, nhưng chất giọng hớn hở vẫn làm lộ rõ tâm trạng tuyệt vời của anh ta: “Cảm ơn Chủ tịch Cố.”
Lúc bước ra khỏi thang máy và mỉm cười với Lâm Nguyên, Lương Tĩnh Uyển cũng để ý thấy con số 38 đang sáng đèn trên bảng nút bấm, hình như đó là một công ty công nghệ.
Lương Tĩnh Uyển ngồi xuống bàn làm việc, cúi đầu nhìn chân mình. So với tình trạng sưng đỏ và đau nhức ngày hôm qua, bây giờ đã đỡ hơn rất nhiều. Nghĩ tới câu nói của Cố Chính Sâm, ngón tay cô cứ vô thức gõ nhịp lên mặt bàn.
Chẳng biết có phải do màn cãi vã nảy lửa ban nãy hay không, ánh mắt đám đồng nghiệp nhìn cô vừa mang theo sự kính sợ, lại đan xen chút tò mò.
Nhưng cô chưa kịp nghĩ ngợi sâu xa thì đã bị Chu Húc An gọi vào văn phòng.
“Cuộc thi Internet ạ?”
Chu Húc An gật đầu: “Ban tổ chức thuê luật sư của công ty chúng ta làm cố vấn pháp lý. Tôi nghĩ đi nghĩ lại, quyết định giao việc này cho cô.”
“Đây là cơ hội để cô thể hiện năng lực trước mặt không ít công ty lớn đấy.”
Ngoài mặt Lương Tĩnh Uyển cười hì hì, nhưng trong lòng lại đang chửi thầm. Nhìn qua là biết món hời cỏn con, cơ mà may thay khối lượng công việc cũng ít. Khá nhiều công ty lớn sẽ tự mang theo luật sư riêng. Nhưng ngẫm lại, công ty lớn đã sắp xếp luật sư riêng rồi, vậy cô tới đó làm cái gì?
“Tôi đã gửi WeChat của cô cho họ rồi. Chút nữa những người liên quan sẽ chủ động liên hệ với cô.”
Lương Tĩnh Uyển ngoan ngoãn gật đầu.
Chu Húc An đưa mắt ra hiệu cho cô ra ngoài. Lương Tĩnh Uyển chần chừ vài bước, rốt cuộc vẫn nói ra nỗi thắc mắc cất giấu trong lòng.
“À, cũng chẳng có gì to tát, chỉ là tôi nhờ vài người tung tin đồn cô là đại tiểu thư của Lương thị ra ngoài thôi mà.”
Chẳng có gì, thôi mà. Lương Tĩnh Uyển hậm hực bấm chiếc bút bi kêu lạch cạch. May mà bàn làm việc của cô nằm ở tít phía sau mọi người, không đến mức lúc làm việc cũng bị người ta dòm ngó.
Thực ra lúc này cõi lòng đám đồng nghiệp cũng rối rắm vô cùng.
Nếu tỏ ra quá mức nhiệt tình, e rằng sẽ bị những người khác chỉ trỏ, bảo là nịnh bợ đút lót. Còn nếu không nhiệt tình, thì dẫu sao một vị đại tiểu thư hàng thật giá thật đang sờ sờ ngay trước mắt, họ cũng chẳng thể vờ như đối xử với người bình thường được.
Thế nên trong chốc lát, chẳng ai quyết định được nên dùng thái độ gì để đối đãi với Lương Tĩnh Uyển.
Chẳng biết Chu Húc An đã đứng lặng lẽ sau lưng Lương Tĩnh Uyển từ lúc nào: “Cô đang chửi thầm tôi trong lòng đấy à?”
Mũi bút khựng lại. Đầu tiên, Lương Tĩnh Uyển nặn ra một nụ cười gượng gạo, sau đó mới ngoái đầu đáp: “Đâu có đâu ạ.”
Mỗi người đua nhau chêm vào một câu.
Chu Húc An hoàn thành nhiệm vụ liền rút lui. Anh ta đút hai tay vào túi quần, lùi dần về phía sau. Cách một lớp người đông đúc, anh ta khẽ rướn mày với Lương Tĩnh Uyển.
Đáy mắt Lương Tĩnh Uyển xẹt qua nét bất đắc dĩ, thế nhưng trong lòng cô vẫn thật sự biết ơn Chu Húc An.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

