Khúc Cửu Nhất bây giờ không thiếu tiền.
Nhưng nếu có tiền dâng tới cửa, y cũng không phải không thể cầm.
Nhưng thứ đồ như bản đồ kho báu, trong một trăm quyển võ hiệp cũng phải có 90 bản có giả thiết nó là giả, mười bản còn lại, báu vật đào được ra không phải bên trên nhuộm đầy độc thì cũng là sập hang lở núi.
Tóm lại, thứ như bản đồ kho báu không thể nào rơi vào trong tay người giang hồ được.
Trong đầu Khúc Cửu Nhất chợt lóe lên rất nhiều suy nghĩ.
Nhưng mặc kệ bản đồ kho báu là thật hay giả, y chỉ cần biết chuyến đi ra khỏi Toái Ngọc Cung lần này của bản thân không phải phí phạm.
Nếu như giang hồ phẳng lặng tựa mặt biển chết, y ra ngoài du lịch có gì vui để kể đâu chứ?
Tạ Tụ bên cạnh là người nắm rõ tình huống tài chính của Toái Ngọc Cung nhất, Tiêu Dao hoàn chính là một nguồn tiền dồi dào không dứt, lại thêm cả Khúc Cửu Nhất lắm mưu nhiều kế này nữa, đối với y mà nói, kiếm tiền vốn là một chuyện dễ như trở bàn tay.
Người như vậy sẽ đánh mất lý trí vì một bản đồ kho báu sao?
Không thể nào?
Nếu không phải Tạ Tụ luôn ở bên cạnh Khúc Cửu Nhất, hắn suýt chút cũng cho rằng hiện trường náo nhiệt này là do Khúc Cửu Nhất gây ra, vì để khiến y xem được trò hay.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, vì sao Khúc Cửu Nhất ngay từ đầu đã đoán được đại hội kim bồn tẩy thủ này sẽ xuất hiện vấn đề chứ?
Lẽ nào, Toái Ngọc Cung nắm được tin tức gì từ con đường nào khác?
Tạ Tụ rơi vào trầm tư.
Đối với hắn, đương nhiên không hiểu cái gọi là chiêu trò võ hiệp, càng không biết cái gì gọi là flag.
Quay trở lại chủ đề chính.
Bốn chữ bản đồ kho báu này, như thuốc nổ lập tức khơi dậy sự nhiệt tình bừng bừng của nhân sĩ giang hồ ở đây.
Mọi người ra ngoài lăn xả, sống những ngày tháng ăn bữa nay lo bữa mai, còn không phải vì hai chữ danh lợi sao? Nhưng nếu có bản đồ kho báu, bọn họ nào cần vất vả như vậy nữa? Nếu là trước đó không biết cũng đành nhưng bây giờ nghe được tin tức này rồi sao có thể giả vờ như không biết được.
Nhưng trong một số quan khách cũng không thiếu người có lý trí.
Những người này nói rõ rành ràng bốn chữ bản đồ kho báu này ra, có thể thấy bọn họ vốn không định để lại mạng người sống.
Vì mọi người đều biết, chỉ có người chết mới có thể giữ bí mật được còn bọn họ trong mắt những người này đã chẳng còn được coi là người sống nữa rồi.
"Bản đồ kho báu, bản đồ nào chứ? Ta, ta không biết gì cả mà" Con trai của Lâm Thiên Đức cầu cứu, "Sư huynh, huynh có nhầm lẫn gì không? Trấn Nam võ quán của chúng ta nào có bản đồ kho báu nào, chúng ta mặc dù cũng có tích cóp nhưng cũng chỉ có từng ấy mà thôi"
Không thể không nói, con trai của Lâm Thiên Đức cũng có tí thông minh, ở lúc này công khai tình cảnh của Trấn Nam võ quán, vì để đánh vỡ tin đồn.
Trấn Nam võ quán nếu thực sự xuất hiện phản đồ nội đấu, bọn họ còn có khả năng giữ lại người sống.
Nhưng nếu dính líu tới bản đồ kho báu, cho dù có một trăm Trấn Nam võ quán cũng chẳng đủ để vào mắt.
Nếu như hắn thực sự chẳng có chỗ nào tốt, cũng sẽ không được chọn làm quán chủ đời tiếp theo.
"Ha, Lâm Thiên Đức trước kia ở trên giang hồ chẳng qua cũng là hạng tam lưu*, khi còn trẻ, ông ta ăn chơi đàng điếm quen rồi, lúc sáng lập Trấn Nam võ quán, tiền hối lộ quan viên từ đâu mà có chứ?" Khuôn mặt của Lý Tiểu Thanh âm trầm, "Là hắn giết người cướp bóc, cướp về đấy"
*Còn có cả nhất lưu và nhị lưu nữa, mọi người có thể hiểu đây như là các đẳng cấp giang hồ thôi nhé
Lâm Thiên Đức dường như nhớ ra cái gì, nhìn ánh mắt của Lý Tiểu Thanh dần dần trở nên kinh sợ, "Ngươi...!ngươi là..."
"Ban đầu, ta du ngoạn giang hồ, nghèo khó khốn cùng, lại bị kẻ thù đeo đuổi, trên đường gặp được một phú thân* tốt bụng cứu về.
Nhưng đấy cũng đồng nghĩa với việc, Lý Tiểu Thanh nói là thật.
"Có một lần, phú thân nọ bị một đám người áo đen tập kích, ngươi bảo vệ hắn và vợ con hắn chạy thoát, trốn vào một nhà thợ săn trong núi sâu.
Ngươi cảm thấy rất kỳ quặc, vì sao một phú thân bình thường sẽ có kẻ thù lợi hại như vậy? Ngươi nhân lúc phú thân nọ bị thương thần trí mơ màng, len lén hỏi được ra.
Hóa ra phú thân nọ là hậu duệ tiền triều, trong nhà có một tấm bản đồ kho báu"
Khuôn mặt Lâm Thiên Đức đã trắng mét rồi.
Sắc mặt Tạ Tụ cũng không tốt lắm.
Lâm Thiên Đức sau khi sáng lập Trấn Nam võ quán luôn có danh tiếng rất tốt, nhiều năm như vậy cũng xây cầu dựng đường, có được lòng người, là một người đại thiện tiếng lành đồn xa.
Do đó, Tạ Tụ mới ra tay cứu chữa.
Nhưng bây giờ xem ra, Lâm Thiên Đức chẳng phải người nhân nghĩa như hắn nghĩ.
"Tạ thần y, ta dạy huynh một bí quyết.
Muốn phân biệt người giang hồ là nhân nghĩa thật hay không, ngươi đừng nhìn hắn làm được bao việc tốt, quyên được bao đấu gạo mà phải nhìn xem người đó có quyên tiền cho đền chùa, xây dựng tượng Phật vàng hay không, nghĩ xem bọn họ cầu xin thần Phật như vậy là vì cái gì?" Khúc Cửu Nhất sấn tới cạnh Tạ Tụ, khẽ giọng nói, "Nếu không phải liên quan tới lợi ích của bản thân, người không thiếu danh lợi sao cần cầu xin thần Phật làm gì? Đương nhiên rồi, nếu có bậc quân tử chẳng nhìn nổi mấy chuyện xấu thì không nằm trong danh sách này"
Sắc mặt Tạ Tụ khẽ biến.
Lâm Thiên Đức những năm này quyên không ít tiền hương dầu cho chùa miếu.
"Sau khi ngươi nghe được tin này, bèn nổi sát tâm, giết sạch phú thân và vợ con người ta.
Thậm chí vì giết người diệt khẩu, ngay cả một nhà thợ săn tốt bụng mời các ngươi ở lại cũng bị ngươi giết hết!" Lý Tiểu Thanh nói tới đây, mắt đã đỏ bừng lên, "Ta chỉ là lên núi bắt một con thỏ mà thôi, lúc về, cha nương của ta, còn có nhà của ta cũng bị ngươi hủy hết rồi, ta vĩnh viễn cũng chẳng quên được bóng lưng ngươi rời đi sau khi đã đốt sạch cả nhà ta.
Vì báo thù, ta nằm gai nếm mật, không biết phải chịu đựng biết bao vất vả, đổi tên họ ghi tên vào môn hạ của ngươi, ngươi cho rằng, ta đợi một ngày này đợi biết bao lâu chứ?"
Lâm Thiên Đức đã không thể phản bác được rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)