Chuyện bản đồ kho báu nàng cũng nghe nương nàng nói qua nhưng vì bản đồ này chia thành ba phần, vốn cũng chẳng có nhiều tin tức, vô số thế lực to lớn nhìn chằm chằm nó, các nàng cũng chỉ có thể cố gắng che giấu không cho Toái Ngọc Cung biết mà thôi.
Nhưng bây giờ, bản đồ lại rơi vào trong tay Toái Ngọc Cung rồi?
Lẽ nào đây là ám hiệu của trời cao, mẫu nữ các nàng không thể nhúng chàm Toái Ngọc Cung được?
"Vị công tử này khá lạ mắt nhé"
"Thiếu hiệp không biết tới từ đâu?"
"Không ngờ được, thiếu hiệp tuổi còn trẻ như vậy mà nội lực đã sâu tới mức này rồi?"
"Tạ thần y, ngươi cũng ở đây?"
Đợi đã, các ngươi nhan khống quá rồi đấy.
Người càng đẹp thì càng không đáng tin đấy có được không!
"Tạ gia là thế gia đại tộc hàng đầu, đương nhiên không thiếu chút báu vật này rồi" Thiết đương gia lại khá khách khí với Tạ Tụ, "Tạ tiểu công tử nếu muốn đi, tại hạ tuyệt đối không ngăn cản. Chỉ là phía sau còn có mấy thế lực đang trên đường đuổi tới, Tạ tiểu công tử không thì cứ ở lại đây nghỉ ngơi trước, đợi sóng gió qua rồi mới đi cũng không muộn"
"Không cần đâu" Tạ Tụ lắc đầu, "Đa tạ ý tốt của Thiết đương gia, đợi lát nữa ta sẽ rời đi"
"Ài, Tạ đại ca, vội đi như vậy không tốt lắm đâu" Khúc Cửu Nhất đột nhiên bá vai Tạ Tụ, ra vẻ huynh đệ tốt, "Tốt xấu gì cũng phải ở lại bảo vệ ta chứ"
Bảo vệ ngươi?
Ta cảm thấy người ta cần bảo vệ là người khác.
Tạ Tụ cảm nhận được hơi nóng Khúc Cửu Nhất phả ra, muốn dịch chuyển cơ thể.
Nhưng Khúc Cửu Nhất giữ chặt eo của hắn, Tạ Tụ vốn chẳng thể động đậy được.
Mặc dù Khúc Cửu Nhất không phải nữ nhân nhưng sẽ sinh con, còn là người song tính, còn thích nam nhân. Dẫu trước đó không phải Tạ Tụ chưa chuẩn bị sẵn sàng cho việc hiến thân mình nhưng đó chỉ đơn thuần là nghiên cứu y học mà thôi, bây giờ hắn và Khúc Cửu Nhất thân quen rồi ngược lại không có tâm tư ấy nữa.
"Tiểu huynh đệ, ngươi và Tạ tiểu công tử rất thân sao?" Thiết đương gia nhìn tấm bản đồ rõ ràng ở trong tay Khúc Cửu Nhất, ngược lại cười vang lên, "Tiểu huynh đệ, Lâm Thiên đức cũng chẳng giữ được thứ đồ này, ngươi còn trẻ, tiền đồ vô lượng, không nên phá hoại thì tốt hơn"
"Kim đương gia nói cũng có lý" Khúc Cửu Nhất gật gật đầu, bày ra dáng vẻ ôn hòa vô hại nói, "Mới nãy ngươi nói đằng sau còn có thế lực khác đúng không?"
"Không sai, bọn họ chưa chắc đã dễ nói chuyện như ta" Thiết đương gia lúc này chẳng để ý việc Khúc Cửu Nhất gọi sai tên của mình nữa, chỉ cần y giao tấm bản đồ ra tất cả đều nói được.
"Tiểu huynh đệ, Phù Dương Sơn ta có rất nhiều bí tịch, ta thấy nội lực ngươi thâm hậu nhưng bước đi không quá linh hoạt, nghĩ ắt hẳn sư trưởng của ngươi chỉ truyền nội lực nhưng không dạy ngươi ngoại chiêu" Phù Dương sơn chủ vuốt bộ râu dài của mình cười nói, "Nếu người tới Phù Dương Sơn của ta, chưa tới nửa năm thì có thể trở thành cao thủ hàng đầu"
Khúc Cửu Nhất bây giờ không thiếu tiền.
Nhưng nếu có tiền dâng tới cửa, y cũng không phải không thể cầm. Nhưng thứ đồ như bản đồ kho báu, trong một trăm quyển võ hiệp cũng phải có 90 bản có giả thiết nó là giả, mười bản còn lại, báu vật đào được ra không phải bên trên nhuộm đầy độc thì cũng là sập hang lở núi.
Tóm lại, thứ như bản đồ kho báu không thể nào rơi vào trong tay người giang hồ được.
Trong đầu Khúc Cửu Nhất chợt lóe lên rất nhiều suy nghĩ.
Nhưng mặc kệ bản đồ kho báu là thật hay giả, y chỉ cần biết chuyến đi ra khỏi Toái Ngọc Cung lần này của bản thân không phải phí phạm. Nếu như giang hồ phẳng lặng tựa mặt biển chết, y ra ngoài du lịch có gì vui để kể đâu chứ?
Tạ Tụ bên cạnh là người nắm rõ tình huống tài chính của Toái Ngọc Cung nhất, Tiêu Dao hoàn chính là một nguồn tiền dồi dào không dứt, lại thêm cả Khúc Cửu Nhất lắm mưu nhiều kế này nữa, đối với y mà nói, kiếm tiền vốn là một chuyện dễ như trở bàn tay.
Người như vậy sẽ đánh mất lý trí vì một bản đồ kho báu sao?
Không thể nào?
Nếu không phải Tạ Tụ luôn ở bên cạnh Khúc Cửu Nhất, hắn suýt chút cũng cho rằng hiện trường náo nhiệt này là do Khúc Cửu Nhất gây ra, vì để khiến y xem được trò hay. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, vì sao Khúc Cửu Nhất ngay từ đầu đã đoán được đại hội kim bồn tẩy thủ này sẽ xuất hiện vấn đề chứ?
Lẽ nào, Toái Ngọc Cung nắm được tin tức gì từ con đường nào khác?
Tạ Tụ rơi vào trầm tư.
Đối với hắn, đương nhiên không hiểu cái gọi là chiêu trò võ hiệp, càng không biết cái gì gọi là flag.
Quay trở lại chủ đề chính.
Bốn chữ bản đồ kho báu này, như thuốc nổ lập tức khơi dậy sự nhiệt tình bừng bừng của nhân sĩ giang hồ ở đây.
Mọi người ra ngoài lăn xả, sống những ngày tháng ăn bữa nay lo bữa mai, còn không phải vì hai chữ danh lợi sao? Nhưng nếu có bản đồ kho báu, bọn họ nào cần vất vả như vậy nữa? Nếu là trước đó không biết cũng đành nhưng bây giờ nghe được tin tức này rồi sao có thể giả vờ như không biết được.
Nhưng trong một số quan khách cũng không thiếu người có lý trí.
Những người này nói rõ rành ràng bốn chữ bản đồ kho báu này ra, có thể thấy bọn họ vốn không định để lại mạng người sống. Vì mọi người đều biết, chỉ có người chết mới có thể giữ bí mật được còn bọn họ trong mắt những người này đã chẳng còn được coi là người sống nữa rồi.
"Bản đồ kho báu, bản đồ nào chứ? Ta, ta không biết gì cả mà" Con trai của Lâm Thiên Đức cầu cứu, "Sư huynh, huynh có nhầm lẫn gì không? Trấn Nam võ quán của chúng ta nào có bản đồ kho báu nào, chúng ta mặc dù cũng có tích cóp nhưng cũng chỉ có từng ấy mà thôi"
Không thể không nói, con trai của Lâm Thiên Đức cũng có tí thông minh, ở lúc này công khai tình cảnh của Trấn Nam võ quán, vì để đánh vỡ tin đồn.
Trấn Nam võ quán nếu thực sự xuất hiện phản đồ nội đấu, bọn họ còn có khả năng giữ lại người sống. Nhưng nếu dính líu tới bản đồ kho báu, cho dù có một trăm Trấn Nam võ quán cũng chẳng đủ để vào mắt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)